Cuộc sống hiện đại ngày nay, có rất nhiều việc có thể khiến cho người với người tranh giành nhau. Đôi khi chỉ những lợi ích nhỏ thôi cũng đủ để quấy nhiễu khiến tâm chúng ta không yên, sống không hạnh phúc. Đó hoàn toàn là bởi tâm lượng lớn hay nhỏ của mỗi người quyết định.

tâm lượng
(Ảnh: shutterstock.com)

Nhưng suy ngẫm một chút, không khó để chúng ta nhận ra rằng trong đời người, những việc không được như ý thường chiếm đến tám, chín phần. Cho nên, nếu chỉ gặp phải một chút khó khăn trở ngại mà cảm thấy chán ghét mọi người, oán hận người khác thì chính là lòng dạ của chúng ta quá hẹp hòi, tâm lượng quá nhỏ.

Một người nếu như có thể mở rộng tâm lượng của mình thì tâm linh mới có thể thăng hoa và sống hạnh phúc thực sự.

Một người có thể bao dung hết thảy người khác, tiếp nhận hết thảy người khác, chỉ có người như vậy mới có thể thực sự tiêu diêu tự tại, làm được từ bi thực sự và đạt được trí tuệ chân chính.

Tâm lượng nhỏ hẹp là nguồn gốc của phiền não

(Ảnh minh họa/Nguồn: Flickr)

Tâm lượng, lòng dạ càng rộng mở thì phiền não càng nhẹ, tâm lượng càng nhỏ, lòng dạ càng hẹp thì phiền não càng nặng. Người có tâm lượng nhỏ hẹp thông thường sẽ không bao dung được, không yêu thương và cũng không tiếp nhận được khuyết điểm của người khác.

Tâm lượng của một người lớn hay nhỏ sẽ quyết định người đó sống vui hay buồn. Chỉ một ý niệm của con người có thể khiến cho lòng dạ của họ to lớn như vũ trụ, cũng có thể khiến nó nhỏ như một hạt bụi.

Có một câu chuyện về ý nghĩa nhân sỉnh, kể rằng: Trước đây có một hòa thượng trẻ tuổi luôn vì những điều nhỏ nhặt này khác mà buồn phiền, cả ngày than thở. Một hôm, hòa thượng trẻ tuổi nói với lão hòa thượng là sư phụ của mình rằng: “Sư phụ! Con luôn thấy phiền não, luôn bực tức. Xin Sư phụ khai thị cho con!”

Vị lão hòa thượng nói: “Con hãy mang một túi muối ra đây, sau đó bỏ một chút muối vào cái chén, đợi muối tan hết ra thì uống lấy một ngụm.”

Sau khi hòa thượng trẻ tuổi uống xong một ngụm nước muối, vị lão hòa thượng hỏi: “Con thấy vị của nó thế nào?”

Hòa thượng trẻ tuổi nhăn mặt đáp: “Vừa mặn vừa chát!”

Vị lão hòa thượng nghe xong không nói gì liền dẫn hòa thượng trẻ tuổi ra cái hồ trước chùa và nói: “Con hãy đổ túi muối này xuống hồ sau đó nếm thử một ngụm nước xem sao!”

Hòa thượng trẻ tuổi làm theo lời sư phụ của mình. Lão hòa thượng lại hỏi: “Con thấy vị của nó thế nào?”

Hòa thượng trẻ tuổi vừa nở nụ cười vừa nói: “Thưa sư phụ, thực sự là có vị ngọt!”

Vị lão hòa thượng hỏi tiếp: “Con có thấy vị mặn không?”

Hòa thượng trẻ tuổi lắc đầu nhìn sư phụ và nói: “Không có chút mặn nào cả!”

Lúc này, vị lão hòa thượng mới mỉm cười nhìn đệ tử của mình rồi nói: “Những thống khổ của sinh mệnh cũng giống như vị mặn của muối. Mức độ cảm nhận và thể nghiệm của chúng ta được quyết định bởi việc chúng ta đem nó đặt ở trong vật chứa đựng lớn hay nhỏ.” Hòa thượng trẻ tuổi nghe xong đã hoàn toàn hiểu được lời dạy của sư phụ mình.

Vật chứa đựng mà lão hòa thượng nói ấy, kỳ thực chính là tâm lượng, lòng dạ của con người. Tâm lượng của một người lớn hay nhỏ sẽ quyết định thống khổ là lớn hay nhỏ.

Làm sao để mở rộng được tâm lượng?

tĩnh tâm
(Hình minh họa: Qua stshw.cn)

 

Lão Tử nói: “Họa là chỗ dựa của phúc, phúc là nơi ẩn náu của mối họa”. Ý tứ rằng, họa là điều kiện tiên quyết của việc tạo thành phúc, mà phúc lại chứa đựng nhân tố tạo thành họa. Nói cách khác, chuyện tốt và chuyện xấu là có thể chuyển hóa cho nhau và dưới một điều kiện nhất định phúc sẽ cải biến thành họa mà họa cũng có thể biến thành phúc. Họa phúc trong thế gian đều biến chuyển khôn lường, chỉ có nhẫn nhịn mới mở rộng được tâm lượng

Mọi sự trong thế gian quả thực khó có thể vừa lòng đẹp ý mọi người, bởi vậy không nên lúc nào cũng tính toán, so đo mà là khi gặp sự tình không thuận thì phải nhìn được mặt thuận, mặt tốt của nó mà đối mặt.

Trên thế gian này cũng có một pháp lý, chính là có được thì có mất, có mất thì có được. Cho nên không cần phải tức giận, lại càng không cần phải tranh giành, đấu đá. Một người chỉ có thể phóng đại được tâm lượng của mình khi người ấy biết nhẫn nại, kiềm chế.

Trong cuộc sống, hết thảy mọi việc phát sinh đều có hai mặt chính và phản, tốt và xấu. Những khó khăn, ngăn trở tạm thời sẽ là bước đệm, bậc thang cho những thành công trong tương lai.

Những cực khổ của ngày hôm nay nhất định có thể thành tựu những huy hoàng trong tương lai. Một người nếu muốn đạt được thành công thực sự trong cuộc đời nhất định phải nhẫn nhịn chịu khổ, mở rộng tấm lòng. Người có tâm lượng lớn, tấm lòng rộng mở nhất định là người tài năng, đức độ và được người đời xem trọng. Người ấy cũng dễ dàng đạt được thành công, thành tựu được sự nghiệp lớn.

An Hòa (dịch và t/h)

Xem thêm: