Trong “Nhị thập tứ sử” có câu rằng: “Người làm việc thiện, việc tốt thì Trời sẽ lấy phúc lộc báo đáp họ, kẻ làm việc xấu thì Trời sẽ lấy tai ương báo ứng họ” hay “Họa phúc không có cửa vào, chỉ do tâm của con người chiêu mời mà đến.” Những người già trong quá khứ hay người có đạo đức cao thượng đều nhận thấy rằng những đạo lý này là hết sức đúng.

ác báo
(Hình minh họa: Qua kknews)

Thời cổ đại, người quân tử kính Thần và nhận thấy rằng, bất luận sự tình gì phát sinh thì đều là có quan hệ với những tư tưởng và hành động trong quá khứ của họ.

Người quân tử dùng thiện để đối đãi với người khác và vì vậy mà tích phúc đức. Họ hiểu rõ rằng mọi sự phát sinh đều có nguyên nhân. Kể từ thời sơ khai, trong lịch sử, trong văn hóa truyền thống có vô số những ví dụ về thiện hữu thiện báo và ác giả ác báo.

Câu chuyện báo ứng trong lịch sử

Trong cuốn “Tọa hoa chí quả” có ghi chép một câu chuyện về báo ứng như sau:

Thời nhà Thanh, có một viên thái thú tính tình tham lam và hung bạo. Cứ khi nào ông ta ra đường, binh lính của ông ta cưỡi ngựa đi trước và họ sẽ quất vào bất cứ người nào mà tránh đường chậm chạp.

Một hôm, thái thú đang trên đường về phủ thì có một người khuân vác đứng phía bên trái đường, đang gánh hai sọt giấy lớn. Thái thú tức giận vì người khuân vác đã không đặt sọt của anh ta xuống. Ông ta ra lệnh cho tùy tùng đưa người khuân vác đến trước mặt và la mắng anh ta.

Người khuân vác tính tình thật thà chất phác. Anh đáp lời: “Tiểu nhân không đứng chắn ở giữa đường, không hạ gánh xuống, vậy tiểu nhân phạm phải tội gì?

Thái thú thậm chí còn giận giữ hơn vì người khuân vác dám cãi lại. Ông ta lệnh cho tùy tùng đánh người khuân vác một cách dã man và hỏi lại anh: “Ngươi có biết ngươi đã phạm tội gì không?

Người khuân vác đáp: “Tiểu nhân quả thực không biết đã phạm tội gì mà bị đánh như vậy”.

Bị cãi lại trước mặt đám đông, viên thái thú bản tính kiên ngạo thấy vô cùng nhục nhã. Ông ta lệnh cho người của mình đánh người khuân vác một trăm côn cho đến khi máu chảy và thịt bắn ra ngoài. Họ kéo lê người khuân vác đến huyện phủ Hoa Đình và muốn trị tội anh ta là cản đường.

Quan lại huyện này thừa cơ vơ vét tiền của ông chủ người khuân vác, là chủ tiệm giấy. Huyện lệnh thấy người khuân vác bị thương nặng, đã không trị tội và để anh ta đi sau vài ngày. Sau khi người khuân vác trở về tiệm giấy, ông chủ của anh ta đã trách mắng và đá anh ta ra ngoài. Bị đánh đập vô cớ và bị đuổi việc, hai ngày sau người khuân vác chết.

Vài ngày sau, viên thái thú có năm khối ung nhọt mọc trên lưng, làm cho ông ta đau đớn vô cùng. Thầy thuốc nói rằng ông ta có hy vọng sẽ bình phục vì các khối ung nhọt không rữa ra.

Một đêm, trong giấc mơ, viên thái thú nhìn thấy một người đàn ông gánh các sọt giấy đang dùng tay xé các vết ung nhọt của ông ta ra. Sự đau đớn tột độ khiến ông ta tỉnh giấc. Ông ta nhìn trong ánh nến thấy toàn bộ các khối ung nhọt đã rữa ra. Mủ và máu thấm đẫm giường. Thầy thuốc đã từ chối chữa trị cho ông ta. Viên thái thú đã cầu xin mỗi ngày nhưng không có tác dụng. Ông ta không thể nằm ngửa được nữa, mà chỉ nằm sấp hoặc nằm nghiêng. Sự di chuyển dù nhỏ nhất đều khiến cho ông ta đau đớn vô cùng. Ông ta phải chịu đựng như thế trong hàng chục ngày trước khi chết.

Uông Đạo Đỉnh thời nhà Thanh, tác giả cuốn “Tọa hoa chí quả” đã bình luận về sự việc này, rằng: “Thật đáng thương khi các quan lại đương quyền có xu hướng làm bất cứ điều gì họ muốn mà không suy xét đến cảnh ngộ khó khăn của những người khác. Chúng ta đều là con người. Lẽ nào có thể sẵn sàng thể hiện sự tàn nhẫn chỉ vì để làm hài lòng bản thân mình? Khi ông đánh người khuân vác cho đến khi máu thịt bắn tung tóe, anh ta đã không thể làm gì được ông. Nhưng khi mủ và máu trào ra ngoài những khối ung nhọt của ông, ông sẽ không thể làm gì được anh ta. Hãy thận trọng, toàn bộ những quan lại đương quyền đừng làm điều gì mà về sau các vị sẽ phải ân hận mà không thể làm gì được”.

Một người nên nhất tâm hướng thiện và tuân theo thiên lý để giúp đỡ người khác. Như thế họ sẽ có nhiều cơ hội và tiền đồ tốt đẹp hơn. Cổ nhân thường nói: “Trên đầu ba thước có Thần linh”. Họ tin rằng, con người làm bất cứ việc gì thì Thần linh đều thấy rõ. Mọi việc xảy ra với chúng ta đều là do tâm và những việc làm của chúng ta. Vì Đạo Trời là ác giả ác báo.

>>Ác giả ác báo: Kết cục bi thảm của các đại gian thần mưu mô nhất trong lịch sử (phần 1)

Câu chuyện báo ứng trong Phật giáo

ác báo
(Hình minh họa: Qua read01)

Trong Phật giáo cũng có rất nhiều câu chuyện về “thiện ác có báo”. Trong cuốn “Quốc học văn hóa Đường” có ghi chép một câu chuyện về đức Phật Thích Ca Mâu Ni như sau:

Sau khi đã chứng đắc quả vị, đức Phật Thích Ca Mâu Ni được người người ở khắp mọi nơi cung kính. Ngài đi đến bất kỳ đâu truyền giảng Pháp đều có dân chúng tự nguyện đến tiếp đãi và phục vụ.

Nhưng một lần, khi Phật Thích Ca Mâu Ni đang đi trên đường thì gặp một người Bà La Môn vô cùng phẫn nộ, căm phẫn (xã hội Ấn Độ xưa có 4 giai cấp, Bà La Môn là giai cấp cao nhất). Người Bà La Môn này rất câm hận Phật Thích Ca Mâu Ni, bởi vì ông ta căm thù Phật giáo. Lòng căm thù của vị này dường như đã đạt tới đỉnh điểm. Mỗi lần chứng kiến cảnh người người tôn kính Phật Thích Ca Mâu Ni như vậy thì vị này lại càng căm tức hơn. Cuối cùng, ông ta nghĩ ra một kế độc để làm hại Phật Thích Ca Mâu Ni.

Người Bà La Môn này cũng đi theo Phật Thích Ca Mâu Ni giống như những người khác. Vào lúc đức Phật đang giảng Pháp cho dân chúng, không để ý đến những chuyện bên ngoài thì vị này lén lút cầm hai nắm cát lớn ném vào mắt của đức Phật Thích Ca Mâu Ni.

Nhưng ngay tại thời điểm người này ném cát thì đột nhiên có một cơn gió mạnh thổi tới hướng về phía ông ta. Kết quả làm cho toàn bộ cát bay ngược trở lại và rơi vào mắt của người này. Ông ta đau đớn vô cùng, ngã lăn xuống đất và giãy dụa.

Mọi người phát hiện ra sự tình ấy, ai nấy đều cảm thán: “Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo” và cười nhạo ông ta. Đối mặt với nhiều ánh mắt như vậy, người này không thể không quỳ gối dập đầu xin đức Phật tha tội.

Lúc này, đức Phật Thích Ca Mâu Ni bình tĩnh nói rằng, nếu bôi nhọ hoặc hãm hại những người lương thiện thì cuối cùng sẽ là làm tổn hại chính mình, chúng sinh hãy nhớ lấy! Người Ba La Môn, ông cũng đứng dậy đi!

Người Bà La Môn này nghe xong cảm động trong lòng và cũng hiểu ra. Cuối cùng, ông ta đã quyết định xuất gia, đi theo con đường tu hành.

Từ câu chuyện có thể thấy rằng, cho dù là không có thiên đạo luân hồi thì người làm việc ác cũng sẽ bị người đời lên án và ghét bỏ. Một người sống trong thù hận, luôn tìm cách hãm hại người khác thì nhất định sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Làm việc ác không chỉ khiến phẩm cách đạo đức của bản thân mình bại hoại mà còn khiến bản thân có thêm nhiều người thù địch. Một người làm một việc xấu, việc ác nhỏ nhặt thì có lẽ còn “che được mắt mọi người” nhưng nếu làm nhiều hơn thì nhất định sẽ bị người đời phát hiện. Khi đó, người ấy sẽ mất hết lòng kính trọng mà người khác dành cho mình, cũng nhất định không còn ai muốn làm bạn, đồng thời sẽ rất hiếm người nguyện ý muốn hợp tác làm ăn.

Người lương thiện thì hoàn toàn trái lại. Người lương thiện sẽ khiến người khác yên tâm, càng là khiến người khác an tâm khi ở bên. Bởi vậy, mọi người cũng sẽ nguyện ý vui vẻ kết giao với người ấy, người ấy cũng sẽ có nhiều cơ hội hơn. Một người có quý nhân trợ giúp thì lại càng dễ dàng đạt được thành công và khẳng định được giá trị của bản thân mình.

An Hòa (dịch và t/h)

Xem thêm: