Cổ nhân nói: “Vạn ác dâm vi thủ” (trong vạn cái ác thì dâm đứng đầu). Nếu một người quá ham mê phóng túng sắc dục, không thể coi nhẹ được thì sẽ không được xưng là chính nhân quân tử, thậm chí còn là ác nhân. Trong văn hóa truyền thống phương Đông và phương Tây đều yêu cầu vô cùng nghiêm khắc về vấn đề sắc dục.

Chúa Jesus giảng, không thể gian dâm, người nào mà hễ nhìn thấy phụ nữ liền động niệm thì trong lòng người này đã là muốn cùng người phụ nữ ấy phạm gian dâm rồi. Trong năm đại giới mà Phật Thích Ca Mâu Ni giảng, cũng có “giới tà dâm”.

Trong “Văn Xương Đế Quân Âm Chất Văn” cũng viết rằng: “Những người tham lam sắc dục, hành vi bất chính, làm tổn hại đi bản tính lương thiện và danh tiết của bản thân tức là trái với Thiên lý thì sẽ phải chịu nhận sự trừng phạt. Thiên thượng sẽ giáng tai họa cho những người này, báo ứng vô cùng nhanh chóng. Chỉ những ai trọng đức, giữ mình thanh khiết, thủ thân như ngọc thì mới có thể được phúc báo”.

Thời xưa, khi mức độ đạo đức của con người còn cao thượng, người ta đều tin rằng “trên đầu ba thước có Thần linh”. Những người có thể nghiêm khắc với bản thân về vấn đề sắc dục thì nhất định sẽ được phúc báo. Còn những người tham lam dâm dục, làm ra những chuyện trái với luân thường đạo lý, thậm chí mới chỉ có những suy nghĩ bất chính thì cũng đã là có tội và phải chịu sự trừng phạt. Dưới đây là một câu chuyện như thế:

Vào thời Bắc Tống, ở Tín Châu, Giang Tây có người đàn ông tên là Lâm Mậu Tiên, là người có học vấn nhưng gia cảnh nghèo túng, bần hàn, không có tiền đi học, vì thế anh ta đành đóng cửa tự học ở nhà.

Bên cạnh nhà của Lâm Mậu Tiên có một vị phu nhân xinh đẹp của một gia đình giàu có, nhưng hiềm một nỗi, người chồng của vị phu nhân ấy lại là người đàn ông không có học vấn. Vì thế, người phụ nữ này đã đem lòng ái mộ tài năng của Lâm Mậu Tiên và chán ghét người chồng của mình. Vì quá ái mộ danh tiếng của Lâm Mậu Tiên nên một lần nhân lúc nửa đêm, người phụ nữ này đã tìm đến nhà anh ta với ý nghĩ xằng bậy.

Lâm Mậu Tiên nghiêm nghị nói rằng: “Nam nữ khác biệt, lễ pháp không dung, thiên địa quỷ thần đều biết, bà sao có thể làm ô uế phẩm hạnh của ta?” Người phụ nữ này nghe Lâm Mậu Tiên nói xong, vô cùng xấu hổ mà tự động rời đi.

Năm sau, năm thứ 8 niên hiệu Thiên Thánh, Bắc Tống, Lâm Mậu Tiên thi đỗ tiến sỹ. Bởi vì tài hoa đức độ hơn người nên ông rất được triều đình trọng dụng. Ông được triệu vào kinh thành đảm nhận chức vụ Thái Thường Khanh, một chức quan nhị phẩm thời ấy.

Sau này, cả bốn người con trai của ông đều đỗ đạt tiến sỹ. Gia đình ông được người đời ca ngợi là “Nhất ngôn ngũ tiến sỹ” ý chỉ một gia đình mà có tới năm người đỗ đạt tiến sỹ. Gia đình ông cũng trở thành một trong những gia đình hiển vinh nhất trong lịch sử Trung Hoa.

Ngay mở đầu của cuốn “Trung Dung”, Khổng Tử đã nói rõ rằng, người quân tử cho dù là lúc không có ai nhìn thấy thì cũng không làm chuyện vô lễ, trái Thiên lý.

Người xưa kính Thiên kính Thần, bậc quân tử cho dù ở đâu cũng biết có Thần minh giám sát, mắt Thần như điện, không dám phóng túng dục niệm của bản thân. Họ có thể khống chế được bản thân, tu thiện tích phúc và sẽ được Thượng Thiên bảo hộ, người và Thần đều khâm phục.

Kẻ tiểu nhân, người vô minh không tin luật nhân quả, cũng không biết sợ, kiêng nể, cho rằng làm việc xấu bí mật thì sẽ không ai biết. Nhưng kỳ thực, con người làm việc xấu chỉ có thể giấu được người chứ không giấu được Thần.

Đạo lý ấy đã mai một rồi, ngày nay người ta đến chùa nhưng không tin có Thần giám sát mọi hành vi của con người, nên chuyện trái luân thường đạo lý nào cũng dám làm. Chuyện ngoại tình, quan hệ ngoài chồng ngoài vợ đã trở thành chuyện thường thấy trong cuộc sống hàng ngày. Thậm chí có những người còn dùng nhan sắc hay thậm chí thân xác để đổi lấy danh, tiền là chuyện cũng không còn lạ. Nguồn cơn của trăm sự bại hoại trái lẽ Trời ấy cũng là vì người ta làm mà không nghĩ rằng ‘trên đầu ba thước có thần linh’ thấu tỏ. Không biết rằng, tội nghiệp gây ra, trả đến kiếp nào hết được?

An Hòa

Xem thêm: