Những người tinh thông số mệnh khi xưa không chỉ đoán biết được vận mệnh tương lai của một người qua tướng mạo, mà chỉ cần nhìn một người đặt bút viết ra một chữ nào đó thì cũng đã biết rõ tám chín phần vận mệnh của người ấy rồi. Điều này xuất hiện trong văn hóa Trung Hoa do sự đặc thù về chữ viết của dân tộc này.

Văn hóa Trung Hoa được xưng là nền văn hóa lâu đời và phong phú nhất trên thế giới, trong đó ẩn chứa rất nhiều những tinh hoa bí ẩn về Thần tiên, con người, trang phục, chữ viết… Chữ Trung Hoa cổ luôn được xem là có nội hàm rất sâu sắc, do Thần truyền thụ. Thời cổ đại, những người am hiểu về tướng thuật chỉ cần nhìn một người đặt bút viết chữ, họ đã có thể đoán biết được tương lai của người ấy. Đây chính là “thuật đoán chữ” của người xưa.

1. Hai người cùng viết một chữ nhưng có vận mệnh trái ngược

Trong những năm Quang Tự, triều nhà Thanh, ở Huyền Diệu Quan, Cô Tô có một người tên là Trương Đạo Sĩ. Ông tinh thông thuật đoán chữ, nên hành nghề này kiếm sống.

Bấy giờ có một thư sinh, trước khi đi thi đã đến gặp ông để hỏi về đường công danh của mình sau này sẽ ra sao. Khi đến gặp Trương Đạo Sĩ, thư sinh ấy đã gặp một thư sinh khác cũng đến hỏi.

Trương Đạo Sĩ bảo thư sinh này viết một chữ bất kỳ. Thư sinh liền đặt bút viết lên chữ “串” (Hán việt: Xuyến, có nghĩa là xuyên suốt, kết, ghép).

Trương Đạo Sĩ lập tức chúc mừng anh ta và nói: “Chúc mừng thư sinh! Thư sinh thậm chí đỗ cả hai kỳ thi liền! Bởi vì trong chữ “串” có hai chữ “中”!” (Chữ “中” , Hán Việt là: Trúng, có nghĩa là đỗ, khảo trúng).

Vận mệnh
(Ảnh minh họa qua Kknews.cc)

Thư sinh kia thấy vậy cũng đặt bút viết lên chữ “串”, giống hệt như vị thư sinh ban nãy và thỉnh mời Trương Đạo Sĩ đoán chữ. Vừa dứt nét bút, Trương Đạo Sĩ nói: “Không hay rồi! Thư sinh chẳng những không có hy vọng gì trong kỳ thi này, mà e rằng trong người còn có bệnh nặng rồi!”

Thư sinh này khó hiểu, không phục nói: “Tại sao cùng viết một chữ mà kết quả lại trái ngược nhau như vậy?”

Trương Đạo Sĩ giải thích: “Thư sinh vừa nãy hạ bút viết chữ là trong lòng không có toan tính gì, vô tâm mà viết nên có thể thi đỗ cả hai kỳ thi liền. Còn thư sinh là cố tình, cố tâm mà viết, nên chữ “串” có thêm chữ “心” sẽ thành chữ  “患” (Hán Việt: Hoạn, có nghĩa là hoạn nạn, bệnh tật), cho nên thư sinh là đang có bệnh rồi!”

Về sau, những lời tiên đoán của vị tiên sinh này quả nhiên hoàn toàn ứng nghiệm.

2. Ba người cùng viết chữ “因” (nhân), có vận số khác nhau

Năm 1747 năm Đinh Mão thời vua Càn Long, sau kỳ thi Hương ở Phúc Kiến, thí sinh Tạ Đình Quang nghe nói ở Hồng Sơn Kiều có một vị giỏi về đoán chữ nên đã rủ một số người bạn của mình cùng đi thăm hỏi.

Tạ Đình Quang viết chữ “因” (Hán Việt: Nhân, có nghĩa là nguyên nhân) rồi hỏi xem kỳ thi Hương này có đỗ không.

vận mệnh
(Hình minh họa: Qua chuanme)

Vị thầy đoán chữ nói: “Trong bờ cõi này có một người, chúc mừng thư sinh là người đỗ đầu bảng trong khoa thi năm nay!” (Giải nghĩa: Chữ  “因” có thể hiểu là gồm chữ “囗” (Vi, nghĩa là bờ cõi) và chữ “一” (Nhất, nghĩa là một) và chữ “人” (Nhân, nghĩa là người)).

Một người bạn của Tạ Đình Quang nói: “Tôi cũng muốn dùng chữ “因” này, thỉnh mời ngài xem cho tôi một chút!”

Vị thầy đoán chữ nói: “Kỳ thi này e rằng không có phần của thư sinh rồi! Nhưng sau này sẽ được ân huệ của bạn học mà có hy vọng được thăng quan tiến chức nhanh chóng!”

Ông giải thích: “Chữ  “因” mà vị thư sinh lúc nãy viết là “vô tâm”, “vô ý” mà viết ra. Còn chữ “因” của thư sinh thì là “cố ý” là “có tâm”(“心”mà viết ra nên sẽ thành chữ “恩” (ân, ân huệ)”.

Một thư sinh đi cùng liền chỉ chiếc quạt gỗ trong tay vào chữ “因” ấy và nói: “Tôi cũng dùng chữ “因” (nhân) này, thỉnh ngài xem xem công danh của tôi sẽ thế nào?”

Thầy đoán chữ nhíu mày và nói: “Chiếc quạt gỗ của ngài vừa vặn chỉ đúng vào chữ “因” này thì là thành chữ “困” (Nghĩa: Khốn khổ, khốn đốn), nên e rằng cả đời này ngài sẽ mãi là thư sinh nghèo thôi!”

Về sau, vận mệnh của cả ba người bạn học này đều chuẩn xác y như lời tiên đoán của vị thầy này.

Thuật đoán mệnh không phải chỉ người Trung Hoa mới có mà các quốc gia thời cổ đại như Babylon, Ai Cập, La Mã… đều có. Nhưng xét về tính chuẩn xác, linh nghiệm thì thuật đoán mệnh của văn hóa Trung Hoa là nổi bật hơn cả, mà trong đó thuật đoán chữ thì chưa thấy ở các nền văn minh khác. Trong quá khứ, ở Trung Hoa có rất nhiều nhà mệnh lý học nổi danh với những tiên đoán chuẩn xác vô cùng như Tử Tử Bình, Vạn Dục Ngô, Lưu Bá Ôn, Lý Thuần Phong, Gia Cát Lượng…

Những người đoán vận mệnh qua chữ viết thông thường phải là những người có hàm dưỡng và nghiên cứu học vấn, triết học cao thâm. Việc các cao nhân danh sĩ xưa dựa vào chữ viết để đoán biết cát hung, họa phúc không phải chỉ là chuyện trên phim ảnh mà trong lịch sử thực sự có ghi chép lại rất nhiều. Đây được coi là một loại nghệ thuật và di sản văn hóa, đồng thời nó cũng thể hiện ra nội hàm cao thâm của chữ Hán cổ của văn hóa truyền thống Trung Hoa.

An Hòa (biên dịch theo sự cho phép của tác giả)

Xem thêm: