Trong cuốn sách cổ “Văn Xương Đế Quân âm chất văn” có viết rằng: “Những người tham lam dâm dục, hành vi bất chính, làm tổn hại đi bản tính lương thiện và danh tiết của bản thân tức là trái với thiên lý thì sẽ phải chịu nhận sự trừng phạt. Thiên thượng sẽ giáng tai họa cho những người này, báo ứng vô cùng nhanh chóng. Chỉ những ai trọng đức, giữ mình thanh khiết, thủ thân như ngọc thì mới có thể nhận được phúc báo.”

sắc dục
(Hình minh họa: Qua pinterest)

Vì sao cổ nhân giảng “vạn ác, dâm đứng đầu”?

Người xưa giảng rằng: “Vạn ác, dâm đứng đầu”. Vì sao họ giảng điều này? Đó là bởi vì, họ cho rằng khi một người vừa nảy sinh ý niệm dâm dục thì các chủng ác niệm cũng theo đó mà dấy khởi nên, các chủng tội nghiệp cũng từ đây trở đi mà sinh ra, tất cả các chủng thiện niệm cũng vì thế mà bị tiêu vong, thậm chí đến mức: “Muốn chiếm đoạt mà sinh tâm sát hại người khác, liêm sỉ và luân lý đều đã mất hết.”

Từ xưa đến nay, những người có lòng nhân ái, có đạo đức và hàm dưỡng đều giữ cho mình một cái tâm thanh tịnh và thành kính. Họ dùng sự thanh tịnh để bồi dưỡng đức hạnh của bản thân, dùng chính khí để chống lại những ham muốn xấu.

Thời cổ đại, khi đạo đức con người còn cao thượng, cổ nhân luôn tin rằng, “háo sắc tham dâm”, có ý niệm xằng bậy hay hành vi quan hệ bất chính với người không phải vợ chồng là một việc vi phạm luân thường đạo lý. Tội lỗi ấy là trời không dung đất không tha, khiến Thần linh phẫn nộ. Đối với những người phạm tội tà dâm, người thì bị mất mạng, người thì bị mất chức vị, người thì hủy hoại gia đình và thậm chí bị tuyệt tự…

Về vấn đề này, các sách cổ ghi chi tiết rằng, một người nếu như có mệnh giàu sang phú quý, nhưng nếu phạm tội tà dâm, thì người đó có thể trở nên khốn khổ lao đao suốt cuộc đời. Một người nếu có mệnh được hưởng phúc và sống thọ nhưng nếu phạm tội tà dâm, anh ta có thể bị tật nguyền hay chết trẻ. Một người nếu như có vợ hiền thục và tiết hạnh, nhưng nếu phạm tội tà dâm, bạn đời của anh ta có thể trở nên lẳng lơ và phóng đãng.

Người quân tử có đạo đức cao biết rõ điều ấy là tai họa to lớn vô cùng nên nghiêm túc cự tuyệt, vì thế mà họ không bị tổn đức và luôn được hưởng phúc báo. Người vô minh lại cho đó là hạnh phúc to lớn mà sa vào nên tất sẽ bị ác báo. Cho nên, người xưa vẫn thường nói: “Họa hay phúc không phải tự nhiên đến, mà đều là do con người tự chiêu mời mà đến”.

Sách cổ Trung Hoa có ghi chép lại rất nhiều trường hợp về phương diện này. Những trường hợp ấy vừa để cảnh tỉnh và khuyên răn hậu nhân kịp thời nhận ra, kịp thời ước chế dục vọng, khôi phục lương tri đạo đức, tu sửa bản thân thành người thanh tịnh, đức độ, có tấm lòng cao thượng. Chỉ có quy chính lại bản thân, ít nhất cũng không sa vào “dâm dục” thì mới có thể có lại được may mắn và rời xa tai họa.

>> Vụ dâm ô bé gái tại Vũng Tàu: Nguyễn Khắc Thủy “đã phạm tội nhiều lần”

Câu chuyện của cha Vương Dương Minh – nhà tư tưởng, nhà giáo dục nổi danh

sắc dục
(Hình minh họa: Qua book.ifeng.com)

Vào triều đại nhà Minh có một vị phú ông rất giàu có. Trong nhà ông ta có rất nhiều tỳ nữ, thê thiếp nhưng lại không có con cái. Vì vậy, mà vị phú ông này luôn cảm thấy không được vui vẻ, trong lòng luôn bất an.

Sau này, ông ta có thuê một thanh niên trẻ tên là Vương Hoa tới nhà dạy học. Sau một thời gian ngắn tiếp xúc, phú ông phát hiện Vương Hoa là người có nhân phẩm tốt, học vấn cao nên đem lòng yêu mến.

Một đêm, một người vợ trẻ của phú ông đi vào phòng ngủ của Vương Hoa và muốn được quan hệ bất chính với anh ta. Vương Hoa dùng lời lẽ nghiêm khắc mà cự tuyệt.

Người vợ trẻ kia bất đắc dĩ đành lấy ra một tờ giấy và nói: ‘Đây là ý của chủ nhân tôi”. Vương Hoa nhìn thấy dòng chữ “Mong muốn tìm một người con” được ghi trên tờ giấy, liền lập tức cầm chiếc bút và viết lên bên cạnh dòng chữ: “Sợ kinh động Thần linh, trời đất”. Đồng thời Vương Hoa cũng nhất quyết cự tuyệt người phụ nữ này. Ngày hôm sau, Vương Hoa cáo từ và rời khỏi gia đình phú ông kia.

Không lâu sau, Vương Hoa lên kinh thành dự thi và đỗ trạng nguyên. Về sau được làm quan đến chức lại bộ thượng thư và cưới vợ là Trịnh Thị. Hai vợ chồng họ sống cuộc sống vợ chồng đầm ấm, thuận hòa.

Thời điểm Trịnh Thị sinh con, mẹ của Vương Hoa đang ngủ thì mơ thấy cảnh tượng tiếng trống vang lên và cờ bay phấp phới, đồng thời một số vị thần tiên điều khiển một đám mây đưa một đứa trẻ đến nhà. Bà còn nghe thấy có người nói: “Quý nhân tới!” Sau đó, các vị thần tiên lại kéo đám mây rời đi.

Bà lão bừng tỉnh thì cũng nghe thấy tiếng trẻ con khóc, cũng đúng lúc có một hầu gái đến báo là con dâu bà đã sinh. Cậu bé này chính là Vương Dương Minh, nhà tư tưởng, nhà giáo dục nổi danh của triều đại nhà Minh và lịch sử Trung Hoa.

Cự tuyệt sắc dục, con cháu hưng thịnh

sắc dục
(Hình minh họa: Qua kknews.cc)

Một câu chuyện khác về vấn đề dâm dục xảy ra vào thời Bắc Tống được ghi lại như sau:

Vào thời Bắc Tống, ở Tín Châu, Giang Tây có người đàn ông tên là Lâm Mậu Tiên. Anh ta là người có học vấn nhưng gia cảnh nghèo túng, bần hàn, không có tiền đi học, vì thế anh ta đành đóng cửa tự học ở nhà.

Bên cạnh nhà Lâm Mậu Tiên có một vị phu nhân xinh đẹp của một gia đình giàu có, nhưng hiềm một nỗi, người chồng lại là người không có học vấn. Vì thế, người phụ nữ này đã đem lòng ái mộ Lâm Mậu Tiên và ghét bỏ chồng mình. Vì quá ái mộ danh tiếng của Lâm Mậu Tiên nên một lần nhân lúc nửa đêm, người phụ nữ này đã tìm đến nhà anh ta.

Lâm Mậu Tiên nghiêm nghị nói rằng: “Nam nữ khác biệt, lễ pháp không dung, thiên địa quỷ thần đều biết, bà sao có thể làm ô uế phẩm hạnh của ta?” Người phụ nữ này nghe Lâm Mậu Tiên nói xong, vô cùng xấu hổ mà rời đi.

Năm sau, năm thứ 8 niên hiệu Thiên Thánh, Bắc Tống, Lâm Mậu Tiên lên kinh thành dự thi và đỗ tiến sỹ. Bởi vì tài hoa đức độ hơn người nên ông rất được triều đình trọng dụng. Ông được triệu vào kinh thành đảm nhận chức vụ Thái Thường Khanh, một chức quan nhị phẩm thời ấy.

Sau này, cả bốn người con trai của ông đều đỗ đạt tiến sỹ. Gia đình ông được sử sách ca ngợi là “Nhất ngôn ngũ tiến sĩ”, ý chỉ một gia đình mà có tới năm người đỗ đạt tiến sĩ. Gia đình ông cũng trở thành một trong những gia đình hiển vinh nhất trong lịch sử Trung Hoa.

Ngay mở đầu của cuốn “Trung Dung” do Tử Tư viết – một trong bốn cuốn của bộ Tứ Thư đã nói rõ rằng, người quân tử cho dù là lúc không có ai nhìn thấy thì cũng không làm chuyện vô lễ, trái Thiên lý.

Người xưa kính Thiên kính Thần, họ cho rằng “trên đầu ba thước có thần linh” nên không dám phóng túng dục niệm của bản thân. Họ có thể khống chế được bản thân, tu thiện tích phúc và sẽ được bảo hộ, người người đều khâm phục. Trái lại, người không tin luật nhân quả, cũng không biết sợ, kiêng nể, cho rằng làm việc xấu bí mật thì sẽ không ai biết. Nhưng kỳ thực, con người làm việc xấu chỉ có thể giấu được người chứ không giấu được Trời đất.

Đạo lý ấy đã mai một rồi, ngày nay người ta đến chùa nhưng không tin có Thần linh giám sát mọi hành vi của con người, nên chuyện trái luân thường đạo lý nào cũng dám làm. Chuyện ngoại tình, tham hoa háo sắc đã trở thành chuyện bình thường của xã hội. Dùng nhan sắc hay thậm chí thân xác để đổi lấy danh, tiền là chuyện cũng không hiếm. Thiết nghĩ, nguồn cơn của trăm sự bại hoại trái đạo lý ấy phải chăng cũng là vì người ta làm mà không nghĩ rằng “trên đầu ba thước có thần linh”?

An Hòa (dịch và t/h)

Xem thêm: