Đối với những người có tín ngưỡng, tin rằng có Thần Phật mà nói, Thần linh là không chỗ nào không tồn tại, không lúc nào là vắng mặt và không bao giờ bỏ rơi người lương thiện, bỏ qua người hung ác.

thiên tai
(Hình minh họa: Qua flickr.com)

Tục ngữ nói: “Trên đầu ba thước có thần linh”, cho nên dù ở một mình hay khi không có ai nhìn thấy, người có tín ngưỡng cũng tự ước thúc hành vi và lời nói của bản thân, không làm tổn hại lợi ích của người khác. Trái lại, những người không có tín ngưỡng, không tin rằng có Thần Phật thì cho dù có làm ra những việc xấu, thương thiên hại lý đi nữa họ cũng không do dự kiêng nể gì. Một khi đã làm ra những chuyện xấu, chỉ cần không bị ai phát hiện, họ cũng sẽ không có tâm ăn năn hối lỗi. Bởi vậy có thể thấy, một xã hội, một quốc gia không có tín ngưỡng là vô cùng đáng sợ. Xã hội, quốc gia ấy tuyệt đối sẽ không có sự hòa thuận chân chính.

Trong “Tăng Quảng Hiền Văn” viết: “Nhân ác nhân phạ thiên bất phạ, nhân thiện nhân khi thiên bất khi” (tạm dịch: Người đời thường sợ kẻ ác nhưng ông Trời thì không sợ, người đời thường ức hiếp người tốt nhưng ông Trời thì không). Câu nói này cũng được ghi làm câu đối ở hai trụ của nhiều ngôi chùa cổ ở Trung Quốc thời xưa. Thời xa xưa, ở chính giữa cửa lớn của Tu Chân quán – một trong tam đại đạo quán Giang Nam còn đặt một chiếc bàn tính. Người ta nói rằng, bàn tính này mang ý nghĩa rằng, đó là bàn tính mà Thần dùng để tính toán thiện ác của con người thế gian.

“Nhân ác nhân phạ thiên bất phạ, nhân thiện nhân khi thiên bất khi”, câu ngạn ngữ này đã chỉ ra một thiên cơ cho con người thế gian: “Thiên lý là sáng tỏ, nhân quả là khó tránh”. Ở đời, nhiều khi người lương thiện, người tốt thì bởi vì thường là người chịu thiệt nên hay bị người khác ức hiếp, nhưng thiện có thiện báo, cuối cùng người ấy cũng được những điều tốt đẹp. Còn người ác khiến người khác e dè, sợ hãi, nhưng nhân quả báo ứng là không trừ một ai, sẽ có ngày người ấy phải nhận ác báo. Ở sâu thẳm bên trong, Trời xanh là rất công bằng. “Mắt Thần như điện”, “Người đang làm, Trời đang nhìn”, làm việc ác không ai biết chỉ có thể giấu được người mà không giấu được Trời.

Ngụy Trung Hiền (1568—1627) nguyên tên là Ngụy Tiến Trung, là người Túc Ninh, tỉnh Hà Bắc. Ông ta là hoạn quan, gian thần khét tiếng vào cuối triều nhà Minh.

Thời trẻ, Ngụy Trung Hiền là một kẻ vô lại, ham mê đánh bạc, ăn chơi trác táng. Vì thua tiền, bị đòi nợ, phải trốn chui trốn lủi không còn đường sống nên phải tự thiến để vào cung, làm một tiểu hoạn quan. Năm 1589, ông ta vào cung cấu kết với Khách Thị là nhũ mẫu của Hoàng đế Hy Tông và bắt đầu “một bước lên mây”, mở màn cho “hoạn quan chuyên quyền”, làm lũng đoạn triều đình.

Khi Hoàng đế Minh Hy Tông lên ngôi, Ngụy Trung Hiền nhờ thủ đoạn mà được tín nhiệm. Ông ta câu kết Khách Thị, bài trừ những người đối lập, kéo bè kết phái. Năm Thiên Khải thứ 3 (1623) Ngụy Trung Hiền kiêm luôn việc trông coi Đông xưởng là cơ quan đặc vụ của triều đình, thế lực ngày càng lớn mạnh. Nội các của triều đình đều là tay chân của Ngụy Trung Hiền, bọn họ tranh nhau gọi ông là cha, là ông nội, tự xưng mình là con nuôi, cháu nuôi. Nhân vật quan trọng của đảng hoạn quan Ngụy Trung Hiền là “Ngũ hổ”, “Thập cẩu”, “Thập hài nhi”, “Tứ thập tôn”.

Một nhóm lớn những người bất mãn với Ngụy Trung Hiền đã bị chết thảm trong nhà ngục. Có thể nói dân chúng và quan lại lúc ấy không ai không sợ thế lực và sự ác độc của ông ta. Những người “vô liêm sỉ” thì a dua theo đuôi Ngụy Trung Hiền. Vì để thể hiện hết lòng vì ông ta, còn có đám quan đề xướng xây nhà thờ để thờ sống Ngụy Trung Hiền ở khắp nơi, tiêu tốn vô vàn của cải của dân.

Ngụy Trung Hiền lộng quyền triều chính, giết hại người đối lập đến nỗi mà người ta chỉ biết đến Ngụy Trung Hiền chứ không biết đến Hoàng thượng là ai nữa. Năm 1627, sau khi Hoàng đế Minh Tư Tông kế vị đã khép Ngụy Trung Hiền phạm 10 đại tội và xử theo pháp luật. Ngụy Trung Hiền treo cổ tự vẫn mà chết, đảng phái của ông ta cũng bị quét sạch, tiếng ác lưu truyền ngàn đời. Người đời sau lấy Ngụy Trung Hiền làm gương để cảnh tỉnh cho bài học “ác giả ác báo”.

Trong cuộc sống vẫn có những người đặt câu hỏi, vì sao phải sống chịu thiệt, vì sao phải tử tế với người khác khi mà bị người khác ức hiếp? Quả thực, người lương thiện có những lúc trở thành người yếu thế nên thường thường bị người khác bắt nạt, ức hiếp. Người lương thiện lại hay chịu điều thiệt về mình nên có đôi khi bị người đời cười nhạo, cho rằng họ ngốc, nhưng qua một thời gian mọi người không khó để phát hiện ra rằng người thiện lương sẽ được rất nhiều người tán đồng và trợ giúp, đồng thời chiếm được lòng tôn trọng của mọi người. Người hiểu chuẩn tắc đạo đức sẽ thấy, người lương thiện, vô tư vô ngã thực sự là những người cao thượng nhất, họ nhất định được ông Trời bảo hộ.

An Hòa

Xem thêm: