Người xưa thường nói: “nhân chi sơ, tính bản thiện”, nghĩa là bản tính nguyên sơ của mỗi người trong chúng ta đều là lương thiện. Chúng ta thường thấy mỗi đứa trẻ khi mới sinh ra đều đẹp tựa thiên thần, ai cũng muốn bế, ai cũng muốn âu yếm, không ai nỡ ghét bỏ.

bản tính nguyên sơ của mỗi người trong chúng ta đều là lương thiện

Nhưng rồi đứa trẻ đó lớn lên, tiếp xúc với xã hội hiện đại, tiền bạc sẽ khiến nó trở nên tham lam, danh vọng sẽ khiến nó trở nên đố kỵ, mâu thuẫn giữa người với người sẽ khiến nó tranh đấu ngược xuôi… Không ai còn thấy được sự hồn nhiên trong sáng thuở nào nữa.

Rốt cuộc những bức tường vô hình nhưng mạnh mẽ đã hình thành và bao bọc nó vào trong, khiến cuộc sống của nó trở nên mệt mỏi, đầy nhọc nhằn, tâm ý nguội lạnh. Có những lúc nó cũng muốn bứt khỏi hiện thực, nhưng người ta một khi đã ở giữa dòng rồi thì sẽ bị cuốn theo, không còn có thể tự chủ được nữa.

Ngày tháng qua đi, cuộc đời của nó cũng không bạc. Nó dành dụm được tiền, mua được nhà, lập gia thất, nhưng rồi càng có được thì nó lại càng sợ mất đi, càng sở hữu thì nó lại càng truy cầu thêm nữa. Cuộc sống mệt mỏi cứ tiếp nối, để lại cho nó một cơ thể già yếu.

Đến khi nằm trên giường bệnh rồi, nó mới có thể tĩnh tâm lại, suy nghĩ về quá khứ, và chợt nhận ra rằng cả đời mình, nó vẫn luôn bị nhốt trong những bức tường vô hình do nội tâm của mình tạo ra – Một nhà tù mà chẳng mấy ai có thể thoát được.

Nhưng lúc này nó đã sắp lìa đời…

Liệu có bao nhiêu người trong chúng ta như nó? Phấn đấu ngược xuôi, để rồi nhận lại là bệnh tật và sự cô đơn?

Người xưa có câu: “Cao ốc ngàn gian, đêm nằm ngủ cũng không quá hai mét, ruộng tốt vạn khoảnh, ngày ăn cũng không quá ba bữa”. Sống thiện lương, thuận trời thuận đất, giữ gìn đạo đức, thì mới không phải tranh đấu ngược xuôi. Sống bằng lòng với phúc phận, trời cho thứ gì, vui lòng hưởng thứ đó, thì mới không so sánh thiệt hơn. Sống biết giữ gìn đạo đức, xã hội thuận hòa, thì mới có cảnh nhà nhà không cần khóa cửa.

Lão Tử giảng: “Tri túc chi túc, hằng túc hĩ”. Người thiện tâm không tham lam oán thán thì vĩnh viễn không thiếu thứ gì. Biết đủ thì người nghèo khổ cũng vui, không biết đủ thì người giàu sang cũng u buồn. Nhà tù lớn nhất của một người chính là nội tâm của người ấy.

Hy Vọng

Xem thêm: