Văn hóa truyền thống có câu: “Thê hiền phu họa thiểu, tử hiếu phụ tâm khoan” (vợ hiền đức thì chồng ít họa, con hiếu thảo thì cha yên lòng) hay “Thê hiền phu an”. Những lời này vừa là lời giáo huấn tổng kết vừa là lời ca ngợi vai trò của người vợ trong gia đình.

(Hình minh họa: Qua videoblocks.com)

Trong cuộc sống đời thường có biết bao người chồng, người cha vì người vợ, người con mà phạm sai lầm. Trong gia đình, vai trò trách nhiệm của người vợ người chồng có sự khác biệt bởi thiên tính, sinh lý của người vợ và người chồng là khác nhau. Ở gia đình nào cũng vậy, người vợ hiền đức thì không những gia đình hòa thuận yên vui mà sự nghiệp của người chồng cũng thuận buồm xuôi gió. Ngược lại, nếu người vợ ham tài háo danh, thích đàm tiếu chuyện thị phi, bất kính với người bề trên thì gia đình lục đục, bất an, người chồng dễ gặp tai họa.

Bởi vậy mà thời xưa, nam nhân khi chọn vợ đều vô cùng coi trọng phẩm đức của người phụ nữ, mong muốn tìm được người vợ “vượng phu” hơn là người phụ nữ chỉ có dung mạo xinh đẹp bên ngoài. Mà, từ xưa đến nay, cổ nhân hay người hiện đại đều chỉ có từ “vượng phu” (“Vượng” nghĩa là thịnh vượng, phu nghĩa là người chồng. Ý nói rằng người vợ sẽ đem lại may mắn cho người chồng) chứ không có từ “vượng phụ” (Phụ ở đây nghĩa là người vợ). Từ câu nói này có thể thấy được rằng chỉ có người phụ nữ mới có thể “vượng” được người đàn ông.

Cũng có câu nói đối với người đàn ông rằng: “Thành gia lập nghiệp”, ý nói rằng đàn ông chỉ có thành gia (thành lập gia đình, cưới vợ) rồi mới có thể lập nghiệp được thuận lợi. Cho nên, người đàn ông cần một người phụ nữ đến “vượng” mình mới có thể lập nghiệp. Vì vậy, xưa nay đằng sau một người đàn ông thành đạt luôn có một người phụ nữ lặng lẽ “hi sinh” cho anh ta.

Phong thủy học cho rằng, phụ nữ là nước mà nước là tài vật. Cho nên, phụ nữ trời sinh chính là tài mệnh. Phụ nữ ở đây là chỉ tất cả phụ nữ chứ không phải cá biệt một người phụ nữ nào. Phụ nữ hiền đức là phúc của gia đình, thành bại của người đàn ông suy cho cùng nhất định là phải cần có sự vun vén phúc đức của người vợ luôn sát cánh chung vai. Bởi thế mà cổ nhân cũng có câu: “Vợ thuận thảo chồng an lòng”.

vợ chồng
(Hình minh họa: Qua baike.com)

“Vợ hiền đức thì chồng ít họa” thực sự là một loại mỹ đức truyền thống của người phụ nữ. Xưa nay, những ví dụ về người vợ như vậy nhiều không kể xiết.

Vào thời đại nhà Tống, có một người đàn ông tên là Vương Mộc Thúc. Gia đình anh ta rất nghèo khó, lấy vợ tên là Hà Thị. Hà Thị là người phụ nữ cần kiệm lại biết chăm lo cho gia đình. Vì có người vợ đảm đang lại hiền đức trợ giúp, nên gia đình Vương Mộc Thúc càng ngày càng hưng thịnh và giàu có.

Một hôm, Hà Thị nói với Vương Mộc Thúc: “Chàng là một người có tiền đồ, chàng hãy cố gắng học hành để mai này ra ứng thí làm quan. Gia đình chúng ta đã tích góp dành dụm được cũng không ít. Thiếp thấy các em mình vẫn còn bần hàn nghèo khó, mình mang chút của cải dành dụm được này chia cho các em mỗi người một chút, thế có được không?”

Vương Mộc Thúc nghe xong những lời vọ nói thì trong lòng hết sức vui mừng, liền lên tiếng: “Đây chính là điều ta muốn nói bấy lâu, nhưng vì e ngại mà không dám mở lời!”

Sáng sớm hôm sau, Hà Thị liền đem tiền của tích góp được chia hết cho các em, đến ngay cả cái trâm cài đầu và đôi bông tai của mình Hà Thị cũng không giữ lại.

Không lâu sau Vương Mộc Thúc quả nhiên đi thi và đỗ đạt được một chức quan nhỏ. Hà Thị rời nhà theo chồng đến nhận chức. Trước khi đi, Hà Thị lại nói: “Cuộc sống của các em trai em gái hiện vẫn còn đang trong cảnh bần cùng, gia đình chúng ta có ít đất đai khô cằn, vậy chúng ta hãy cho các cô chú ấy đi”. Vương Mộc Thúc nghe thấy vợ nói như vậy thì quá đỗi vui mừng nói: “Đây cũng là một tâm nguyện của ta”. Thế là Hà Thị bèn chia đều số ruộng đất của gia đình cho các em. Người trong địa phương không ngừng khen tụng Hà Thị là người con gái hiền đức hiếu thuận.

Trong quẻ khôn của Bát Quái bình rằng: Người trên đời ít ai là con một, con một thường một mình thừa hưởng gia sản, không có anh chị em để cùng phân chia, nên cứ một mình độc nhất, nhất là tâm của nàng dâu, càng là hẹp hòi, tham lam hơn nữa. Điều này dễ khiến tâm của nàng dâu càng ngày càng hẹp hòi, càng ngày càng tham lam.

Người sống trên đời, thông thường có thể phân chia đồng đều tài sản đã là việc khó, huống hồ mấy ai có thể tặng hết những thứ thuộc về mình cho các anh chị em? Hơn nữa, giống như Hà Thị, người vợ chăm chỉ tảo tần và giỏi thu vén gia đình tích góp được chút gia nghiệp, có thể giang tay trợ giúp em trai em gái của chồng để chồng an tâm lo sự nghiệp. Thật là hiếm hiếm có ở đời.

An Hòa (dịch và t/h)

Xem thêm: