Cổ ngữ nói: “Người thiện lương cho dù chưa nhận được phúc nhưng họa thì đã rời xa”. Bởi vậy, làm người, đừng vứt bỏ thiện lương.

bao dung
(Hình minh họa: Qua kknews.cc)

Thế giới có thể hỗn loạn nhưng nội tâm không thể dơ bẩn, có một số việc không cần nói thì nên trầm mặc, có một số việc có thể nhìn thấu nhưng không nên nhìn thấu, có một số người có thể nhìn thấu nhưng không nên bóc trần. Đời người có những lúc cấp cho người khác một con đường lui cũng chính là cấp cho mình một cơ hội.

Bảo trì thiện lương dù phúc chưa tới nhưng họa đã rời xa

Người thiện lương dù làm việc không cầu nhận được hồi báo nhưng cuối cùng vẫn nhận được hồi báo không tưởng. Đó là đạo của Trời Đất quy định ra thế, nó không phụ thuộc vào ý muốn chủ quan của con người.

Vào niên đại 60, tại Bình Nguyên, Hoài Bắc đã xuất sinh được một thần y họ Cổ. Ông có y đức cao thượng, y thuật tinh xảo, khi chữa bệnh thường dùng “nhân quả” để giáo hóa người bệnh, khiến cho thể xác và tinh thần của bênh nhân đều khỏe mạnh. Mỗi khi gặp bệnh nhân nghèo, ông chẳng những chữa bệnh không lấy đồng nào mà còn giúp đỡ họ bằng cách cho họ thêm tiền…

Có một lần, trong thôn có một bà lão đã ngoài 80 tuổi vì tuổi già, cơ thể suy yếu nên bị bệnh nặng. Thần y họ Cổ thấy hoàn cảnh gia đình bà quá nghèo, nên ông không chỉ không thu tiền chữa trị mà còn lấy 60 đồng trong túi áo của mình lặng lẽ đặt vào trong chiếc giày của bà lão. Sau khi vị Thần y rời đi, người con trai của bà lão phát hiện ra số tiền 20 đồng mà chị anh ta để ở dưới gối đã “không cánh mà bay”. Người con trai này của bà lão cho rằng thần y là người đã lấy trộm chúng, thế là anh ta chạy theo tới nhà Thần y để hỏi xem có đúng là ông đã lấy trộm không.

Vị Thần y nghe xong, liền thừa nhận là mình đã lấy 20 đồng, ông còn lấy trong tủ ra 20 đồng và đưa cho người con trai của bà lão. Anh ta nhận tiền xong còn chửi mắng Thần y thậm tệ, đồng thời đá ông 3 cái vào người. Sau khi trở về nhà, anh ta mới biết rằng số tiền 20 đồng kia là do chị gái mình đã lấy cất đi.

Con trai bà lão vừa nghe xong đã vội vàng trở lại nhà Thần y, quỳ xuống xin lỗi và hỏi ông: “Thưa tiên sinh, ông không lấy trộm tiền của nhà tôi, tại sao ông lại nhận?”

Vị Thần y nghe xong liền trả lời: “Mẹ của cậu bị bệnh nặng không thể tức giận, nếu như không tìm được tiền, bà ấy sẽ sốt ruột lo lắng mà nguy hiểm đến tính mạng. Chỉ cần bà ấy khỏe mạnh, ta thừa nhận mình lấy chút tiền ấy cũng đáng gì. Ta tin rằng chân tướng của chuyện này sớm muộn gì mọi người cũng sẽ biết rõ. Nếu như ta có thể chịu nhục một chút, đổi lại mẹ của cậu được khỏe mạnh thì cũng là xứng đáng thôi.” Sau khi nghe xong những lời này, anh ta cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Một hôm khác, có một cô gái ở thôn bên kia sông đến cầu xin Thần y tới chữa bệnh cho mẹ. Khi Thần y cùng cô gái này đi tới bờ sông để lên thuyền qua sông thì thuyền đã đông người. Vị Thần y vừa bước chân lên thuyền thì người chèo thuyền lại bảo ông xuống. Những người trên thuyền thấy vậy đều nhao nhao yêu cầu người chèo thuyền cho Thần y được qua sông nhưng người chèo thuyền vẫn không đồng ý. Cô gái thấy vậy liền quỳ xuống trước mặt người chèo thuyền vừa khóc vừa cầu xin để Thần y được qua sông chữa bệnh cho mẹ mình.

Người chèo thuyền vẫn không đồng ý, Thần y liền nói: “Được rồi! Mọi người cứ qua sông trước, ta sẽ đợi chuyến sau!” Người chèo thuyền nói: “Ông có chờ đến đêm tôi cũng không chở ông qua sông.” Mọi người thấy quá lạ bèn hỏi người chèo thuyền: “Rốt cuộc là vì sao mà ông lại không chở Thần y qua sông?” Người chèo thuyền im lặng không nói lời nào.

Vị Thần y và cô gái đành phải đứng trên bờ nhìn đoàn người qua sông mà than thở. Không ngờ, ngay khi đoàn thuyền vừa đến giữa dòng sông thì bị một cơn lốc xoáy lớn làm chiếc thuyền chao đảo, rồi lật khiến mọi người đều rơi xuống sông sâu, nhiều người vì thế mà tử vong.

Người chèo thuyền bơi được lên bờ mới nói cho vị Thần y và cô gái nghe: “Đêm hôm qua tôi đã gặp ba giấc mộng. Khi tôi vừa nằm xuống thì thổ địa nói với tôi: ‘Ngày mai, nếu Thần y Cổ qua sông thì đừng chở ông ấy!’ Đến nửa đêm, Hà Bá lại nói với tôi rằng: ‘Ngày mai, nếu Thần y Cổ qua sông thì đừng chở ông ấy!’ Đến khi trời tờ mờ sáng thì Quan Thế Âm Bồ Tát lại nói với tôi câu y như vậy. Cho nên, tôi đã không dám chở ông qua sông nhưng cũng không thể nói rõ nguyên do cho mọi người. Đến bây giờ thì tôi mới hiểu, tất cả đều là ‘Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo’. Vị Thần y nghe xong, từ trong tâm mình phát ra lời cảm tạ Thần Tiên và Bồ Tát đã cứu giúp tính mạng mình.

Thiện lương là một loại lựa chọn, càng là một loại phẩm đức

đời người
(Hình ảnh: Qua wemedia.ifeng.com)

Người có tâm địa thiện lương, cả tinh thần và diện mạo của họ đều tỏa ra một loại hào quang vừa ôn hoà vừa thân thiết. Cổ nhân giảng tướng do tâm sinh cũng không phải là không có đạo lý.

Thiện lương chân chính không phải chỉ thể hiện ở hình thức bề ngoài mà nó là thể hiện của nội tâm. Thiện lương không phải thể hiện sự thành kính ở những nơi chùa chiền, miếu mạo mà chính là sự quan tâm, tôn trọng người khác từ những điều rất nhỏ trong cuộc sống.

Có một câu chuyện như thế này: Một người phụ nữ mù bắt một chiếc taxi để tới một tòa nhà mà cô cần đến, lúc tới nơi đồng hồ hiển thị số tiền là 100 ngàn, tài xế taxi dẫn cô vào chỗ an toàn rồi nói: “Tôi không thu tiền của cô, bởi vì so với cô thì việc kiếm tiền của tôi chắc là dễ dàng hơn”.

Vừa đúng lúc này, từ trong khu cư xá, một người đàn ông có dáng vẻ là một ông chủ đi ra, ông cũng lên chiếc xe taxi đó rồi đi, trên đường hai người đàn ông vui vẻ chuyện trò cùng nhau.

Khi người đàn ông này xuống xe, đồng hồ hiển thị số tiền là 100 ngàn, người đàn ông lấy ra số tiền 200 ngàn và nói: “Tiền này bao gồm cả số tiền của người phụ nữ lúc nãy, tôi cũng không phải vĩ đại gì, nhưng chắc là việc kiếm tiền cũng dễ dàng hơn cậu một chút, hy vọng cậu có thể tiếp tục làm việc tốt giúp đỡ người khác!”

Trái đất là hình tròn nên tất cả những việc làm lương thiện của bạn ngày hôm nay cuối cùng cũng sẽ quay trở lại với bạn. Quý nhân không phải ở đâu xa xa mà được ẩn giấu ngay sau tấm lòng thiện lương của bạn. Người thiện lương khi lâm vào khốn cảnh sẽ luôn có người đối đãi tốt và giúp người ấy vượt qua. Đó không phải là sự ngẫu nhiên mà đó là Thiên đạo.

Thiện lương đem đến một hình tượng xinh đẹp

Tướng do tâm sinh - Kỳ 4: Mỗi người sau 40 tuổi đều phải chịu trách nhiệm cho khuôn mặt của mình
(Ảnh hoa hậu Canada Anastasia Lin)

Lương thiện không phải mềm yếu hay khờ khạo, nó chính là bản tính nguyên sơ của sinh mệnh con người. Đôi khi giả ngốc không phải là ngốc thật, mà chỉ là muốn cấp cho đối phương thêm một cơ hội nữa.

Người lương thiện, trong nội tâm luôn ẩn giấu một loại mị lực có sức hút vô cùng lớn. Mỗi một việc làm lương thiện dù là nhỏ của ngày hôm nay đều sẽ tích lũy lại, chậm rãi khiến bạn tỏa ra một loại ánh hào quang mỹ diệu, lấp lánh khiến người tiếp xúc cảm thấy tin tưởng và gần gũi.

Thiện lương là một loại lương tri, một loại bản tính, một loại lựa chọn và là một đức hạnh tốt đẹp của con người. Chỉ người mang trong mình tấm lòng lương thiện mới có thể đặt mình vào hoàn cảnh người khác để hiểu và cảm nhận người khác. Người như vậy tuy rằng vẻ ngoài của họ không xinh đẹp xuất chúng nhưng nội tâm của họ khiến người tiếp xúc cảm thấy ấm áp vô cùng.

Cổ ngữ nói: “Nhân chi sơ tính bản thiện”. Thiện lương của một người không chỉ cất giấu vận khí mà còn cất giấu cả quý nhân của người đó. Cho nên, đánh mất thiện lương chính là đánh mất vận khí tốt và quý nhân của chính bản thân mình.

An Hòa (dịch và t/h)

Xem thêm: