Trong cuộc sống hiện thực hay trong công tác của bất kỳ ai sẽ khó tránh khỏi việc phát sinh những mâu thuẫn, những sai lầm. Bởi vậy, nếu một người không có tấm lòng khoan dung, không thể tha thứ cho lỗi lầm của người khác thì sẽ rất dễ dàng khiến cho mâu thuẫn càng ngày càng gay gắt. Điều đó không chỉ làm cho bản thân và đối phương bị áp lực mà còn ảnh hưởng rất nhiều đến hoàn cảnh xung quanh. 

Có một người mẹ chồng nọ rất không vừa lòng với cô con dâu mới trong gia đình. Mỗi lần cô con dâu phạm sai lầm, cho dù là một điểm nhỏ thôi, cũng khiến bà giận tím mặt. Người mẹ chồng luôn phàn nàn với hàng xóm rằng: “Con dâu tôi việc bếp núc rất kém cỏi, ngay cả cây tỏi hay cây hẹ cũng không phân biệt được.” Khi thì bà lại phàn nàn: “Tôi thật là xui xẻo vì có một đứa con dâu lười biếng, không chịu làm việc nhà, thường xuyên làm thêm ở công ty đến đêm mới về. Mà không biết có đúng là tăng ca không hay là đi chơi lêu lổng bên ngoài.”

Ngày qua ngày, người mẹ chồng cứ một mực phàn nàn và không hài lòng về con dâu của mình. Vì vậy, mối quan hệ giữa mẹ chồng và con dâu trong gia đình họ càng ngày càng căng thẳng hơn. Cuộc sống gia đình vô cùng ngột ngạt. Người con dâu cũng vì thế mà chán nản, cảm thấy dường như có khoảng cách rất lớn.

Một hôm, có một người bạn cũ của người mẹ chồng đến nhà chơi. Trong khi nói chuyện, người mẹ chồng nhìn qua cánh cửa sổ, rồi chợt chỉ vào dây quần áo đang phơi trên ban công và lại phàn nàn: “Bà ạ! Tôi thật không biết là mẹ đẻ của con dâu nhà tôi đã dạy dỗ nó thế nào mà ngay cả quần áo nó giặt cũng không được sạch. Bà nhìn xem, quần áo giặt rồi mà còn loang lổ thế kia, làm thế này chẳng phải là tốn thời gian và nước giặt sao?”

Người bạn của bà mẹ chồng sau khi nghe xong, cẩn thận nhìn lên một lúc, rồi lặng lẽ cầm chiếc rẻ lau và xoa xoa vào cánh cửa sổ một lát, sau đó nói: “Bà ơi! Bà ra nhìn lại mà xem có khác gì không?”

Người mẹ chồng ra nhìn lại, rõ ràng quần áo đang phơi trên ban công tất cả đều sạch tinh. Người mẹ chồng sững lại rồi nói nói: “Hóa ra không phải là do con dâu giặt quần áo không sạch mà la do cánh cửa sổ này bị ố bẩn.”

Người bạn của bà bèn nói: “Vậy là bà đã trách nhầm con dâu rồi đấy. Hãy nhìn người khác bằng ánh mắt bao dung hơn, bà sẽ nhìn được rõ hơn và thấy cuộc sống nhẹ nhàng hơn nhiều!”

Từ đó về sau, người mẹ chồng như tỉnh ngộ ra, bà xóa bỏ thành kiến với con dâu, không dùng ánh mắt khó chịu để nhìn con dâu nữa. Thậm chí, bà còn tha thứ và bao dung hơn với những sai lầm của con dâu mình. Người con dâu vốn vẫn muốn gần gũi hơn với mẹ chồng, thấy mẹ chồng thay đổi thì cũng rất nhanh hòa hợp. Hai mẹ con họ ngày càng yêu thương lẫn nhau, cuộc sống gia đình trở nên vui vẻ đầm ấm hơn trước rất nhiều.

Có câu: “Biển không chối từ nước, nên nó mời trở nên to lớn”. Trong thế gian, phàm là người thành tựu được việc lớn thì đều phải là người có lòng dạ bao la rộng lớn giống như biển cả.

Một người nếu cứ luôn trách móc, luôn để tâm quá mức đến sai lầm nhỏ của người khác thì sẽ không nhận ra chỗ thiếu sót của bản thân mình. Khoan dung đối với người khác không chỉ có thể làm lay động được người khác, mà còn có thể an ủi, vỗ về và làm thanh tịnh bản thân. Thường xuyên lau rửa cửa sổ tâm hồn của mình, không che đậy chỗ bẩn bụi của mình mà khiến cánh cửa ấy sạch sẽ thì mới có thể nhìn được cao, được xa.

Tha thứ cho sai lầm của người khác thì trong tâm của mình sẽ có nhiều thêm một phần không gian, nhiều thêm một phần nhân ái, cuộc sống sẽ có nhiều hơn sự ấm áp, nhiều hơn ánh nắng mặt trời.

An Hòa

Xem thêm: