Từ xưa trong công việc làm ăn kinh doanh, các bậc tiền bối luôn rất đề cao chữ Tín – thanh danh, sự đáng tin cậy. Dân gian có câu: “Một lần bất tín, vạn lần bất tin” như là chuẩn mực đạo đức từ xưa đến nay trong tất cả các mối quan hệ, dù là trong gia đình hay ngoài xã hội, trong quan hệ bạn bè hay trong kinh doanh.

chu tin trong kinh doanh
(Ảnh minh họa)

Những thương hiệu nổi tiếng lâu đời cho đến nay đều là nhờ giữ được chữ Tín trong công việc của họ, có thể kể đến các thương hiệu như: Honda, Samsung, Toyota… Nhiều nhà khởi nghiệp giàu lên nhanh chóng, mặc dù vậy, tiêu chuẩn chữ Tín trong kinh doanh dần dần bị xem nhẹ.

Ngày nay, thực phẩm bẩn tràn lan, sản phẩm kém chất lượng trở nên phổ biến hơn bao giờ hết, cũng chỉ bởi một tư duy ăn sổi ở thì, làm ăn chụp giật. Trong thời buổi mà ai ai cũng đều tính kế làm sao để được lợi nhất cho mình, không đặt lợi ích của khách hàng lên trước tiên, những câu chuyện về việc đánh mất chữ Tín trong thời xưa giống như một dòng chảy nhỏ mà lưu lại nhiều suy ngẫm. Dưới đây là một câu chuyện như thế:

Vào thời Xuân Thu chiến quốc, có một doanh nhân buôn bán sơn ở nước Yue tên là Ư Phú khao khát được trở thành doanh nhân giàu có khi chứng kiến những người cùng nghề làm ăn khấm khá.

Ư Phú nói chuyện với một người bạn là Cát Nhiên và hỏi ông ta làm thế nào để trở nên giàu có. Cát Nhiên trả lời: “Lúc này sơn đang rất cần, sao anh không trồng cây sơn, thu hoạch lá và bán sơn”. Ư Phú rất phấn khích và làm việc từ sáng sớm tinh mơ đến tối mịt sau khi Cát Nhiên kiên nhẫn dạy cho ông cách trồng cây sơn. Cuối cùng Ư Phú đã có một rừng cây sơn.

Ba năm sau, rừng sơn đã đủ lớn. Ư Phú vô cùng phấn khích với ý nghĩ ông có thể thu hoạch lá sơn và kiếm được thật nhiều tiền. Khi ông chuẩn bị đem sơn đến nước Ngô, người anh vợ của ông đến gặp. Người này bảo Ư Phú: “Tôi thường buôn bán ở nước Ngô và tôi biết cách bán sơn ở đó như thế nào. Nếu anh mà biết làm cho đúng cách, anh có thể kiếm được lợi nhuận gấp đôi”.

Ư Phú bị ý tưởng của người anh vợ thuyết phục, ông liên tục hỏi người anh vợ làm thế nào để nhân đôi lợi nhuận. Người anh vợ bảo: “Sơn đang có nhu cầu lớn, và tôi thấy nhiều thương gia buôn sơn đã nấu lá sơn và trộn nhựa cây vào trong sơn. Kết quả là, anh có thể nhân đôi lợi nhuận và người dân Ngô quốc không để ý đâu”.  Với lòng háo hức muốn kiếm được thật nhiều tiền, Ư Phú không thể nào bỏ qua một ý kiến hay như vậy được, thế là ông nấu lá sơn thâu đêm và đem nhựa cây cùng với sơn đến nước Ngô.

Nghe tin Ư Phú mang sơn tới, các thương gia nước Ngô rất vui mừng. Họ ra khỏi thành chào đón và chu cấp chỗ ăn chỗ ở cho ông. Họ xem sơn của ông và rất hài lòng khi thấy sơn có chất lượng tuyệt hảo. Họ ngã giá và đóng dấu các kiện hàng; họ muốn lấy sơn ngay ngày hôm sau.

Sau khi các thương gia rời khỏi, Ư Phú gỡ các dấu niêm phong ra và thêm nhựa cây vào. Ông rất vội vàng, vì thế có nhiều dấu vết để lại. Các thương gia trở lại vào ngày hôm sau, thấy các dấu niêm phong đã bị đụng đến và trở nên nghi ngờ. Họ xin cáo lỗi hẹn gặp lại sau vài ngày nữa và bỏ đi.

Ư Phú ở lại quán trọ trong nhiều ngày nhưng các thương gia không xuất hiện trở lại. Hơn nữa, sơn đã thay đổi chất lượng sau khi nhựa cây được thêm vào. Kết quả là, Ư Phú đã không thể bán được dù chỉ một chút sơn nào. Các doanh nhân nước Ngô khi nghe nói về chuyện đó đều bảo: “Để là một doanh nhân, anh phải có chữ Tín và lòng chân thật, và anh không thể lừa gạt người ta. Không ai cảm thấy thương hại anh, bởi anh đã tự mang khổ ải đến cho bản thân mình”.

Ư Phú không thể trở về nhà bởi ông không còn chút tiền nào. Ông trở thành một người ăn xin và thường bị người ta cười nhạo. Cuối cùng, ông đã chết một cách bần cùng và tủi nhục ở nước Ngô.

Hải Phong sưu tầm

Xem thêm: