Phật gia giảng về “lục đạo luân hồi”, ý nói rằng hết thảy sinh mệnh trong tam giới đều phải trải qua lục đạo luân hồi. Bởi vì làm việc thiện việc ác khác nhau mà được trở về những nơi khác nhau.

“Lục đạo” mà Phật gia nói đến có thể chia thành 3 thiện đạo và 3 ác đạo. 3 thiện đạo chính là Trời,  Atula và người. 3 ác đạo chính là súc sinh, quỷ đói và địa ngục. Còn khi linh hồn hoặc nguyên thần của một người sẽ rời khỏi thân thể khi sinh mệnh kết thúc, và sẽ một lần nữa xuất hiện ở một sinh mệnh khác, quá trình này gọi là luân hồi. Kỳ thực, suy ngẫm một cách kỹ lưỡng và tỉ mỉ về cuộc đời con người thì đó cũng là đang trong quá trình luân hồi vậy.

Đời người, nhiều khi không phải con đường đã đến cuối cùng mà là đến ngã rẽ

Con người nguyên ban đầu sinh ra, ai cũng là một đứa trẻ bé nhỏ trong sáng, thuần khiết, không một chút gian dối, toan tính. Trẻ em bao giờ cũng là không lo không sợ, đơn thuần đáng yêu. Mọi người khi nhớ về thời thơ ấu luôn là cảm thấy rất hạnh phúc, khoan khoái.

Thuận theo sự lớn dần lên của con người thì tư tưởng của người ta cũng dần dần trở nên phức tạp hơn, bị mê hoặc bởi xã hội nhiều hơn, tâm danh lợi nặng hơn, đồng thời còn phải đối mặt với cuộc sống phức tạp, áp lực công việc. Có người sẽ ở trong đó mà trở nên “nước chảy bèo trôi”, “gặp sao biết vậy”, “tranh danh đoạt lợi”. Nhưng cũng có người lại giữ được thiện niệm, giữ bản thân trong sạch, ước chế được ham muốn của bản thân, coi nhẹ hoặc không màng danh lợi.

Đợi đến lúc con người về già, bắt đầu suy ngẫm lại cuộc đời, những gì nên trải qua thì đã trải qua, rất nhiều thứ cũng liền xem nhẹ hơn, nghĩ thoáng hơn, thông suốt hơn. Tâm người ta cũng trở nên từ bi hơn, tấm lòng cũng trở nên rộng lượng hơn. Đúng như Khổng Tử nói: “Tam thập nhi lập. Tứ thập nhi bất hoặc. Ngũ thập nhi tri thiên mệnh. Lục thập nhi nhĩ thuận. Thất thập nhi tòng tâm sở dục, bất du củ.” (Tạm dịch: 30 tuổi đứng vững, 40 tuổi không còn bị mê hoặc, 50 tuồi biết được mệnh trời, 60 tuổi thuận tai nghe tất cả mọi điều, 70 tuổi có thể làm theo lòng mong muốn mà không ra khỏi vòng phép tắc).

Người ta nói, người già thì hành vi và tính cách càng ngày sẽ lại càng giống như trẻ con. Mọi người cũng đem chứng bệnh lẫn của người già ví như sự chưa hiểu hết của con trẻ. Mọi người thường nói: “Chúng ta như thế nào lớn lên, cha mẹ liền như thế ấy mà già đi, đây chính là sự luân hồi của sinh mệnh”.

Có một loại hiện tượng kỳ lạ, người già thường rất yêu thích chơi với trẻ con. Bởi vì dường như người già cũng mang theo sự ngây thơ và chất phác. Người già giáo dục trẻ nhỏ, cũng là có kinh nghiệm. Từ trong “được” và “mất” khi giáo dục trẻ, họ cũng sẽ có một bộ tiêu chuẩn của bản thân mình. Đương nhiên, người già đối với trẻ nhỏ càng là yêu thương và che chở. Cho nên có thể thấy rằng, dường như càng về già, con người ta càng “luân hồi” về thời thơ ấu.

Luân hồi của sinh mệnh là một loại quy luật tự nhiên, luân hồi của sinh mệnh cũng là sự ban ân vô cùng to lớn của tạo hóa. Bởi vì trong quá trình luân hồi chuyển thế hết lần này đến lần khác, sinh mệnh không ngừng hoàn thiện mình. Nếu như một sinh mệnh trong quá trình luân hồi không ngừng hoàn trả nghiệp lực và tích đức, sinh mệnh đó sẽ trở nên càng ngày càng thuần khiết tốt đẹp. Cổ nhân nói: “Thời trẻ không cố gắng, lúc về già sẽ bi thương”. Mỗi ngày, hãy đều quý trọng hết thảy sinh mệnh trong cuộc đời, hành thiện nhiều hơn để tương lai được trở về nơi tốt đẹp hơn, bình an hơn.

An Hòa

Xem thêm: