Trong cuộc sống, những người tâm bình khí hòa, tâm tính ổn định sẽ có thể không vì được mà hoan hỷ, không vì mất mà sầu bi, vô cớ bị nhục mạ mà không tức giận, gặp việc gấp việc nguy mà không sợ hãi. Cũng bởi vì có thể giữ được sự bình tĩnh trong tâm mà trí tuệ được sinh ra và việc đại sự được hoàn thành.

lương tâm
(Hình minh họa: Qua kknews.cc)

Trong lịch sử có rất nhiều người nhờ tâm bình tĩnh mà làm thành được việc lớn. Các bậc thánh hiền xưa nay đều là những người đại khí, càng là gặp chuyện “kinh thiên động địa”, việc nguy cấp thì càng có thể “tĩnh tâm như nước”, bình tĩnh mà ứng phó mới giải quyết được việc.

Trong cuốn “Sử ký Hạng Vũ” có ghi chép lại một câu chuyện xảy ra ở bên ngoài một địa danh là Hoàng thành. Thời Hạng Vũ và Lưu Bang tranh giành thiên hạ, đã tiến đánh đến nơi này.

Hoàng thành vốn do thủ hạ của Lưu Bang là tướng Bành Việt canh giữ. Trải qua mấy ngày chiến đấu kịch liệt, thương vong rất lớn, Hạng Vũ phải chật vật lắm mới dẹp xong được bên ngoài Hoàng thành.

Hạng Vũ vô cùng căm phẫn trăm dân nơi đây đã từng ra sức trợ giúp Bành Việt canh giữ thành. Vì vậy, Hạng Vũ liền hạ lệnh bắt giam tất cả nam giới trên 15 tuổi để chuẩn bị chôn sống. Dân chúng bên ngoài thành lập tức lâm vào cảnh sợ hãi tột cùng.

Lúc bấy giờ, nam giới trên 15 tuổi đều là người trụ cột trong gia đình. Nếu như tất cả họ phải chết hết, trong nhà chỉ còn vợ mất chồng, con mồ côi cha, làm sao họ có thể sống nổi? Một cậu bé 13 tuổi gặp tình cảnh này vô cùng phẫn nộ nhưng không hề sợ hãi và không chịu chấp nhận tình thế ấy, xung phong đến gặp Hạng Vũ thuyết phục.

Mọi người thấy cậu bé có ý định như vậy, ai nấy đều can ngăn, cha của cậu bé nói: “Con ngàn vạn lần không thể đi! Hạng Vũ giết con chỉ như giết một con kiến mà thôi!”

Cậu bé nói: “Cha hãy để con đi, tuyệt sẽ không phải là tai họa!” Thế là, cậu ta bình tĩnh đến gặp Hạng Vũ với mong muốn yêu cầu ông ta thu hồi lệnh sát nhân này lại.

Hạng Vũ vừa nhìn thấy cậu bé, cảm thấy rất bất ngờ, liền quát lớn: “Đứa trẻ kia, ngươi thật to gan, lại dám đến đây gặp ta?”

Cậu bé bình tĩnh trả lời: “Đại Vương! Ngài diệt đi Tần quốc, cứu vớt dân chúng. Dân chúng tôn sùng ngài làm cha làm mẹ. Tiểu dân là một người dân nhỏ bé muốn tới gặp cha mẹ thì có gì phải sợ hãi đây?”

Những lời nói vừa hợp tình hợp lý lại dễ nghe của cậu bé khiến cho Hạng Vũ mất dần sự nóng giận trong lòng.

Cậu bé lại nói tiếp: “Dân chúng trong nội thành đã sớm ngóng trông ngài tới. Nhưng mà dưới sự bức bách của Bành Việt nên không ai dám ra ngoài thành cả. Cuối cùng thì ngài cũng đã đến rồi! Nhưng, tiểu dân thấy bên ngoài đang đồn đại khắp nơi rằng, ngài muốn chôn sống tất cả nam giới trên 15 tuổi. Tiểu dân biết rõ Đại Vương là người hiểu biết nên tuyệt đối sẽ không làm việc này. Tiểu dân nghĩ ngài tốt nhất nên dán thông cáo bác bỏ tin đồn này để yên ổn lòng dân.”

Hạng Vũ nghe xong những lời này, lại tức giận quát hỏi: “Chôn sống chúng thì có cái gì là không nên? Ngươi nói không ra đạo lý thì ta sẽ chôn sống luôn cả ngươi.”

Cậu bé vẫn không một chút hoang mang nói: “Có một câu nói mà ngài nhất định biết rõ: ‘Người được lòng dân sẽ được cả thiên hạ.’ Đối với ngài mà nói, việc chôn sống những người kia thực sự là một việc quá dễ dàng. Nhưng, tin này một khi được truyền đi, dân chúng ở khu nội thành mà ngài chưa chiếm lĩnh được sẽ biết rõ. Họ nhất định sẽ liều mình giúp Lưu Bang thủ thành. Điều này đối với ngài có chỗ nào là tốt đâu?”

Hạng Vũ nghe xong không phản bác lại mà cẩn thận ngẫm nghĩ một hồi. Ông ta thấy những lời này của cậu bé quả thực rất có đạo lý. Cuối cùng, Hạng Vũ đã ra lệnh thả hết người ra, đồng thời còn dán thông báo: “Không được làm tổn hại đến dân chúng trong nội thành!”

Chính nhờ sự bình tĩnh và trí tuệ của cậu bé mà người dân Hoàng thành thoát được kiếp nạn to lớn ấy. Từ câu chuyện lịch sử có thể thấy được rằng, trong cuộc sống, khi có sự việc dù lớn hay nhỏ, nguy cấp đến mức nào xảy ra thì điều trước tiên là cần phải giữ được tâm bình tĩnh, như vậy mới có thể sản sinh ra trí tuệ và tìm được cách xử lý đúng đắn và mong đạt được sự thành công.

Năm xưa Gia Cát Lượng cũng đã từng dạy con trai 8 tuổi: “Phi ninh tĩnh vô dĩ trí viễn”, tức là một người mà không tĩnh thì tầm nhìn không thể xa và trí huệ không thể cao được. Quả thực, khi một người có thể giữ được tâm bình tĩnh, trí tuệ mới có thể được thông suốt và đạt được kết quả tốt hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều lần.

An Hòa

Xem thêm: