Binh pháp Tôn Tử có viết: “Bất khả thắng giả, thủ dã; khả thắng giả, công dã. Thủ tắc bất túc, công tắc hữu dư. Thiện thủ giả, tàng ư cửu địa chỉ hạ; thiện công giả, động ư cửu thiên chi thượng, cố năng tự bảo nhi toàn thắng dã.”

Đoạn này có nghĩa là không thể thắng được thì phải lo phòng thủ; có thể thắng được thì tấn công. Phòng thủ là lúc binh lực chưa đủ, tấn công là lúc binh lực có thừa. Người khéo phòng thủ, giấu kín tiềm lực xuống chín tầng đất; người giỏi tấn công, triển khai binh lực như chín tầng trời giáng xuống, có thể vừa bảo toàn lực lượng lại giành thắng lợi hoàn toàn. Chỉ một vài câu ngắn ngủi mà đã giải thích hoàn toàn thấu đáo nghĩa của chữ “chờ đợi”.

Binh pháp Tôn Tử
Tôn Tử. (Tranh qua Wikipedia)

Câu chuyện nhỏ về sự chờ đợi

Có một câu chuyện như sau: Có ba con sâu kén chuẩn bị băng qua sông để sang bờ bên kia vốn có rất nhiều hoa cỏ. Trong số đó, hai con sâu kén cứ tranh luận mãi xem nên làm thế nào để qua sông. Một con cho rằng nên tìm một cây cầu để men theo đó mà đi, con khác lại nói rằng nên làm một con thuyền, băng qua sông sẽ nhanh hơn.

Con sâu kén thứ ba nói: “Chúng ta đã đi quãng đường xa như vậy, sức cũng đã cùng, lực cũng đã kiệt. Tốt nhất là nên nghỉ ngơi vài ngày đã.”

Hai con sâu kén kia kinh ngạc hỏi: “Làm gì có thời gian mà nghỉ ngơi? Cậu không thấy phía bên kia hoa mật đang lấp lánh dưới ánh mặt trời chào gọi chúng ta sao?”

Nói xong, một con sâu kén liền bắt đầu đi tìm một cây cầu để qua sông, con thứ hai thì lại bò lên cây hái lá để làm thuyền.

Con sâu kén thứ ba tìm thấy một phiến lá, bèn nằm xuống và ngủ thiếp đi. Khi tỉnh dậy, nó phát hiện bản thân đã trở thành một con bướm xinh đẹp, khẽ đập cánh và chẳng mấy chốc bay qua con sông sang bờ bên kia. Còn hai con sâu kén đi cùng nó, một con vì quá mệt mỏi chưa tìm thấy cây cầu đã chết ở ven đường, con còn lại thì bị dòng nước cuốn trôi trên sông.

Chờ đợi là một loại trí tuệ

Theo binh pháp Tôn Tử, trước khi xuất quân ra trận, nếu chưa nắm chắc cục diện trong tay, thì chớ nên vội vàng manh động, cần phải không ngừng tích lũy sức mạnh cho bản thân, chờ đến khi nắm chắc 10 phần thì chỉ một chiêu là có thể toàn thắng.

Việt Vương Câu Tiễn nằm gai nếm mật, cuối cùng làm nên nghiệp lớn. Sở Trang Vương ba năm giả làm hôn quân không lên tiếng lo việc triều chính, nhưng đến lúc cất lời thì khiến người ta phải kinh khiếp. Hàn Tín luyện kiếm 10 năm, cuối cùng cũng gặp được minh chủ… Những bậc kỳ tài này đều là những người biết chờ đợi.

Cho dù bần hàn hay phú quý, nhất định phải có 9 phẩm chất này
Việt Vương Câu Tiễn cuối cùng rửa được nỗi nhục bị Ngô Vương Phù Sai hành hạ.

Rõ ràng, không phải ai cũng đều có thể dễ dàng phất tay một cái mà làm thay đổi lịch sử. Phải biết đợi chờ đến thời cơ thích hợp mới có thể làm mọi việc không thể không biến đổi.

“Vạn sự đều chuẩn bị đầy đủ, chỉ thiếu gió Đông”, nói ra thì dễ, nhưng với người bình thường mà nói, gió Đông này biết khi nào mới đến, không thể tính toán nổi. Vì vậy, không ít người cảm thấy chờ đợi khiến nội tâm thật khổ sở mệt mỏi làm sao.

Tuy nhiên, những người thành thục hiểu rằng, đến cuối cùng cái gì cần đến sẽ đến, quan trọng là biết kiên trì nhẫn nại để đợi chờ kết quả cuối cùng. Họ sẽ không đau khổ bởi sự ủy khuất tạm thời, cũng không vì sự thất bại của người khác làm mài mòn ý chí quyết tâm của mình. Họ tin rằng, mỗi người đều có những con đường đi riêng và nhất định sẽ có niềm vui ở trong đó.

Người thành thục, nhất định sẽ chờ đợi được. Nếu như bạn không dám đánh cuộc, không dám chờ đợi, thì cuối cùng sẽ không thể chờ đợi được điều tốt đẹp nhất.

Chờ đợi là quá trình tích lũy

Chờ đợi, không phải là chọn đi con đường hèn nhát, cũng không phải là không làm gì hết cứ ngồi nhìn ngày tháng dần qua; càng không phải giống như ôm cây đợi thỏ hay ngửa cổ lên chờ quả chín rụng vào miệng.

Cái gọi là “chờ đợi” của Tôn Tử là sự gia tăng tích lũy dần dần, tích tiểu thành đại, là tập hợp năng lượng và sức mạnh cho sự bứt phát khi thời cơ đến.

Chỉ có người thành thục, sau nhiều năm thăng trầm, mới có thể chờ đợi được! Chờ đến lúc cất tiếng nói khiến người khác phải chấn kinh, chờ đến thời khắc cất cánh bay lượn trên bầu trời, đó là hạnh phúc sau khi đã khổ tận cam lai.

Bạn có can đảm để chờ đợi không?

An Hòa

Xem thêm: