Người xưa tin rằng lời thề một khi đã phát ra là được ghi lại ở trên trời. Lời thề đã nói ra thì tất phải hoàn trả, nếu như làm trái với điều thề ước thì thiên báo rất rõ ràng.

lời thề

Cho dù con người có mạnh mẽ đến đâu, võ nghệ cao cường hay anh hùng khắp phương đi nữa thì cũng không thể siêu việt hơn được quy luật thiên định khách quan. Bởi vậy những người hiểu đạo lý đều không thể tùy tiện nói lời hứa, phát lời thề.

Trong lịch sử đã có rất nhiều câu chuyện thật xảy ra liên quan đến việc phát nguyện lời thề nhưng không thực hiện mà cuối cùng bị quả báo. Nổi bật nhất có thể kể đến báo ứng giữa hai tướng Tần Quỳnh và La Thành thời Tùy Đường.

Buổi sáng một ngày vào những năm cuối thời nhà Tùy, La Thành đang cùng luyện võ ở vườn hoa với người anh họ của mình là Tần Quỳnh, bỗng nhiên có người đến báo: “Lão Vương gia cho gọi hai vị thiếu gia đến phòng trước có việc!”

Hai người nghe xong vội vàng chạy đến phòng trước. Bắc Bình Vương La Nghệ đưa tay vuốt chòm râu dài rồi đưa ánh mắt nhìn về phía hai anh em họ dò xét. Ông thấy La Thành lông mày lưỡi kiếm, đôi mắt sáng ngời, đầu đội mũ cao, thân mặc áo bào trắng, có hình dáng của thiên tướng hạ phàm. Ông lại đưa mắt nhìn Tần Quỳnh, sắc mặt màu vàng nhạt, cao to lực lưỡng, đầu đội khăn tráng sĩ, có khí phách của một đại tướng sĩ.

Lão Vương gia gật đầu khen ngợi rồi nói: “Hai người các ngươi đều là tướng môn, nhận được võ nghệ tổ truyền, đều sẽ là thiên hạ kiệt xuất. Hai người các ngươi ngoài việc luyện tốt võ nghệ của mình ra, từ hôm nay trở đi còn phải truyền thụ võ nghệ cho nhau. Đừng ai phụ lòng mong mỏi của ta.” Hai anh em họ nghe xong vội vàng gật đầu nói lời đồng ý.

Ngày hôm sau, hai anh em họ lại ra vườn hoa sau nhà và truyền võ thuật cho nhau. La Thành cười và nói với anh họ Tần Quỳnh: “Huynh nên lấy giản pháp của Tần gia ra để truyền lại cho đệ. Đệ cũng sẽ đem hết thương pháp của La gia ra để truyền lại cho huynh mà không giữ lại một chút nào cả. Nếu như đệ làm trái lời thề này thì nhất định sẽ bị ngàn mũi tên đâm vào mà chết”.

Tần Quỳnh nghe xong vô cùng cảm kích trước tấm lòng của người em họ nên cũng thuận miệng nói: “Đệ đệ yên tâm! Ta cũng sẽ đem hết giản pháp của Tần gia ra truyền lại cho đệ không thiếu chút nào. Nếu ta không tuân thủ thệ ước này thì sẽ bị thổ huyết mà chết”. Nói xong, hai anh em họ đều vui vẻ cười to.

Nhưng, lòng người vốn là phức tạp, phức tạp đến mức đôi khi ngay cả bản thân mỗi người cũng không hiểu thấu được. Lúc La Thành dạy cho Tần Quỳnh 72 đường thương pháp của La gia, tất cả các chiêu đều là rất chính xác nhưng còn lại tuyệt chiêu cuối cùng thì La Thành bắt đầu do dự.

Cuối cùng trải qua một hồi đắn đo, La Thành đem tuyệt chiêu này cải biến đi rồi mới dạy lại cho Tần Quỳnh. Tuyệt chiêu này gọi là “Hồi Mã Thương”. Trong chiêu này, người ta giả vờ thua chạy, nhử cho đối thủ đuổi theo thật sát sau lưng rồi bất ngờ quay ngựa phóng thương để phản kích. Điểm đặc biệt của đòn hồi mã thương là tính bất ngờ, khiến đối phương không kịp trở tay mà chết.

Về sau, khi La Thành sử dụng chiêu thuật này trên chiến trường đã bị Tần Quỳnh nhìn thấy và biết được. Tần Quỳnh lúc bấy giờ mới hiểu ra rằng chiêu thuật cuối cùng mà mình học được lúc trước chỉ là giả. Nhưng Tần Quỳnh cũng không hề phàn nàn hay bất mãn gì bởi lúc trước anh ta cũng đã giữ lại cho mình tuyệt chiêu “Sát thủ giản”.

Một lần trên chiến trường, La Thành cũng chứng kiến Tần Quỳnh giao chiến với tướng địch sử dụng chiêu thuật này mà giết chết được địch tướng. La Thành không lấy làm buồn mà cao giọng tán thưởng: “Biểu ca sử dụng sát thủ giản thật tuyệt!” Hai người họ lại thoải mái cười to mà không có chút trách cứ nào đối phương không giữ lời hứa cả.

Mặc dù người không phàn nàn nhưng thiên báo thì không thể bỏ qua. Một lần La Thành trong khi giao chiến với Tô Định Phương đã bị trúng kế của Tô Định Phương. La Thành một mình cưỡi ngựa bị vây hãm trong bùn lầy mà bị loạn tên bắn chết. Đáng tiếc là La Thành, một tướng quân 23 tuổi đã ứng với lời thề “bị ngàn mũi tên đâm vào” lúc trước mà bỏ mạng.

Còn lời thề của Tần Quỳnh thì linh ứng muộn hơn một chút. Tần Quỳnh mặc dù là đại nguyên soái đảm nhận việc binh mã của Đường Thái Tông Lý Thế Dân nhiều năm nhưng cuối cùng cũng không thoát khỏi báo ứng với lời thề của mình.

Vào lúc về già, trong lần luận võ cùng với Uất Trì Cung để đoạt ấn soái thì bị thổ huyết mà chết. Bề ngoài nhìn thì có vẻ là do tuổi già sức yếu, dùng sức quá độ thổ huyết mà chết, nhưng nhiều người cho rằng đây chính là quả báo của lời thề “thổ huyết mà chết” năm xưa.

Trong cuốn “Danh hiền tập” có viết rằng: “Chuyện kín ở thế gian, trời nghe tựa như sấm, lén lút làm chuyện xấu, Thần nhìn thấy như gương.” Huống chi là phát ra lời thề nguyện? Vì vậy không nên tùy tiện thề, khi đã phát lời thệ nguyện rồi thì nhất định phải hoàn thành, nếu không thực hiện thì sẽ phải trả giá tương ứng.

An Hòa