Thuở xưa, có một người đàn ông không làm được điều gì nên hồn, chẳng có tiền và vô cùng chán nản. Cho đến một đêm, ông ta không còn đủ can đảm để sống tiếp nữa. Ông liền đi đến một vực thẳm chuẩn bị nhảy xuống.

Trước khi tự vẫn, ông ta khóc rất lớn và hồi tưởng tất cả những khổ nạn trong suốt cuộc đời mình. Trên một tảng đá cạnh cái vực có một cây nhỏ. Sau khi nghe người đàn ông khóc lóc, kể lể, cái cây cũng khóc vô cùng thảm thiết. Khi người đàn ông thấy cái cây cũng khóc, ông ta liền hỏi:

– “Cây cũng khóc hả. Có phải cây cũng chịu đựng nhiều đau khổ như tôi không?”

Cái cây nói:

– “Tôi là một cái cây đau khổ nhất trên đời. Nhìn tôi đây này, tôi sống trên cái tảng đá, chỉ toàn là đá khô cằn, không có đất mà sống và cũng chẳng có nước uống. Suốt đời tôi không đủ ăn. Hoàn cảnh đau khổ này làm các cành cây của tôi khô đét và không nẩy nở được, vì thế trông tôi rất thảm não từ lúc mới sinh ra.

Gốc của tôi rất nông làm cho tôi không đứng vững trước gió, và không thể chịu nổi những cơn gió lạnh mùa đông. Trông tôi rất yếu so với các cây khác, chết đi còn sướng hơn”.

(Ảnh minh họa/customize.org)

Người đàn ông không thể chịu được nữa vì quá thương hại cho cái cây bèn nói:

– “Nếu như vậy thì tại sao cây không kéo thân ra mà chết chung cho rồi”.

Cái cây nói:

– “Chết thì dễ lắm, tuy nhiên, không có bao nhiêu cây mọc trên vực này cả, tôi không thể chết được”.

Người đàn ông không hiểu nổi.

Cây nói tiếp:

– “Ông có thấy có tổ chim trên thân tôi không? Hai con chim vành khuyên làm cái tổ này, chúng đã sống và sinh sôi nẩy nở trên thân tôi. Nếu tôi chết đi, thì hai con chim này sống ở đâu?”

Người đàn ông dường như hiểu được điều gì đó sau khi nghe những lời này, và từ từ lùi lại ra xa khỏi vực thẳm.

Thật ra, mỗi chúng ta không chỉ sống riêng cho mình. Không cần biết là một người có nhỏ bé đến đâu, người đó vẫn là một cây to lớn cho những người khác.

Theo Sống Tích Cực

Xem thêm: