Tới nhà con trai ở thành phố sống, bữa cơm đầu tiên con dâu chỉ xới cho mẹ chồng nửa chén cơm, không cho ăn thức ăn trên bàn, con trai tôi đã nổi giận, còn mẹ chồng lại cảm động rơi lệ… Quả là một đứa con dâu hiếu thuận, lương thiện!

Câu chuyện của người phụ nữ người Trung Quốc này đã lan truyền trên các trang mạng:

“Tôi tên là Hà Vãn Linh, năm nay 58 tuổi, mọi người đều gọi tôi là dì Hà.

Sau mấy chục năm vất vả, cuối cùng 3 năm trước tôi đã được về hưu. Lúc còn đi làm, thực sự luôn mong sẽ được nghỉ ngơi, cuối cùng khi đã về hưu, cả người tôi lại cảm thấy khó chịu. Lúc chồng tôi còn sống thì vẫn ổn, có thể cùng ông ấy đi bộ, mua đồ ăn, cùng tranh luận, cãi vã… Năm đầu tiên sau khi ông ấy qua đời, trong nhà chỉ còn lại mình tôi, mỗi ngày trôi qua đều cảm thấy rất lạnh lẽo, rất cô đơn. Thêm vào đó, sức khỏe của tôi cũng không tốt, lúc còn trẻ tôi khá mập, vẫn luôn mắc bệnh tiểu đường, tâm trạng rất chán nản.

Tôi có một đứa con trai, nó làm việc trong thành phố, sau cũng mua nhà ở đó luôn. Lúc chồng tôi còn sống, con trai đã muốn vợ chồng tôi cùng dọn tới ở chung, vợ chồng tôi nghĩ lúc bản thân vẫn còn tự chăm sóc cho mình được thì không muốn tăng gánh nặng cho con trai. Không ngờ chồng tôi qua đời, không được hưởng phúc của con cháu. Sau khi chồng tôi mất, con trai lại càng lo lắng vì tôi sống một mình, một mực khuyên nhủ tôi dọn tới thành phố, con dâu cũng gọi điện thoại tới nói đã dọn dẹp một căn phòng cho tôi ở. Nói thực lòng, tôi cũng muốn dọn tới ở một thời gian, trước là bởi sống một mình cũng quá lạnh lẽo, cô đơn, sau là bởi nhớ con trai, muốn gặp nó.

Tuy nhiên tôi cũng có một chút lo lắng, đó chính là về con dâu, suy cho cùng thời gian tôi và con dâu tiếp xúc cũng không dài, hiểu biết về nhau cũng ít. Gia đình của con dâu cũng rất tốt, nó cũng đã tốt nghiệp cao học, là một bác sĩ. Tôi sợ khi tới nhà con trai sống, sự khác nhau trong cách sống của hai thế hệ, sợ tạo ra mâu thuẫn với con dâu, làm con trai thấy khó xử, vì vậy cứ kéo dài không muốn chuyển tới.

Tuần trước, con trai lại gọi điện thoại nói gần đây ăn uống kém, không có khẩu vị, rất muốn ăn những món ăn tôi nấu, hỏi tôi có thể chuyển tới ở mấy ngày được không, người làm mẹ như tôi khi nghe thấy câu nói này của con trai, liền lập tức đồng ý. Trong lòng tôi bèn nghĩ: tới ở vài ngày, chắc con dâu cũng sẽ không cảm thấy có vấn đề gì!

Chiều thứ 7 hôm đó, con trai lái xe tới đón tôi lên thành phố, vừa mới ở dưới lầu, con trai nhận một cuộc điện thoại, vội vàng đem đồ thổ sản mà tôi mang tới cùng với hành lý vào trong nhà, nói với tôi có việc gấp cần phải đi, khoảng tầm 6 giờ sẽ về nhà, muốn tôi nghỉ ngơi trước, còn con dâu hôm nay phải tăng ca, tan làm sẽ về nhà nấu cơm.

Nhìn thấy căn nhà được dọn dẹp sạch sẽ không một hạt bụi, ngăn nắp, gọn gàng, liền thấy được con dâu là người có yêu cầu cao với chất lượng cuộc sống, tôi lại lần nữa cảm thấy lo lắng, một bà già như tôi tới ở chung, liệu có khiến cho con dâu có cảm thấy bất tiện hay không đây?

Sau khi con trai rời đi, nhìn đồng hồ phát hiện ra đã hơn 4 giờ, tôi bèn xuống lầu mua đồ ăn, may là siêu thị ở ngay tầng dưới. Tôi muốn nấu cơm xong trước khi vợ chồng tụi nhỏ về.

Tôi làm vài món đều là những món ăn con trai thích, có sườn xào chua ngọt, cá kho cà tím, còn có lòng lợn xào, con trai vừa bước chân vào cửa liền nói từ dưới lầu rằng đã ngửi thấy mùi hương, ngửi thấy mùi vị món ăn tôi làm. Con dâu về nhà nhìn thấy tôi, cười nói “Mẹ tới rồi ạ”, sau đó liền đi vào phòng ngủ thay quần áo. Tôi dọn các món ăn lên trên bàn, gọi 2 đứa tới ăn cơm. Nhưng con dâu ngồi xuống nhìn thấy các món ăn trên bàn liền cau mày, quay người đi vào phòng bếp.

Tôi và con trai nhìn nhau khó hiểu, có chuyện gì vậy? Món ăn tôi làm không hợp khẩu vị của con dâu sao? Chưa tới một lúc, con dâu liền mang ra thịt nạc bằm xào đậu bắp và rau chân vịt luộc sơ, để trước mặt tôi và nói: “Mẹ ăn hai món ăn này đi ạ”. Sau đó, xới nửa bát cơm đưa cho tôi.

Con trai tôi nhìn thấy tức giận bèn nói: “Em có ý gì? Để mẹ chúng ta ăn hai món này thôi sao? Cơm cũng không xới đầy!”. Con dâu cũng không hề tức giận, nhẹ nhàng nói: “Mẹ có bệnh tiểu đường, những món ăn đó không thích hợp để ăn”. Ngay khoảnh khắc đó, tôi đã bị cảm động đến rơi nước mắt…

Thật vậy, những món ăn tôi làm không có nghĩa là những món tôi có thể ăn, tôi đã bị tiểu đường nhiều năm, bác sĩ đã dặn dò: đồ ăn nhất định phải thanh đạm, ăn ít và chia làm nhiều bữa. Hơn nữa, những món con dâu làm lại chính là 2 trong số những món bác sĩ khuyên tôi nên ăn.

Con trai thô lỗ không tỉ mỉ không thể nghĩ tới điều này, con dâu có kiến thức chuyên môn thực sự đã chú ý tới, đặc biệt làm mấy món ăn cho tôi. Lúc trước tôi luôn lo lắng rằng con dâu sẽ không thích bà già giống như tôi, bây giờ nghĩ lại thì thực sự là do tôi đã nghĩ nhiều rồi. Con dâu là một người hiếu thuận, hiền lành, giả sử nó không lo lắng cho tôi, sẽ chẳng quan tâm tôi ăn gì, lại càng không vất vả xuống bếp làm những món ăn phù hợp với sức khỏe của tôi. Mọi người thấy có đúng không?”

Yến Nhi

Xem thêm: