Trẻ con thường rất ngây thơ trong sáng, chúng không suy nghĩ quá phức tạp và toan tính như người lớn. Trong chúng là cả một bầu trời tươi sáng và thuần khiết.

Câu chuyện 1: Quả táo dành cho mẹ

Quả táo dành cho mẹ
(Ảnh: shutterstock.com)

Một bé gái đáng yêu đang cầm 2 quả táo trong tay. Mẹ em bước vào phòng và mỉm cười hỏi cô con gái nhỏ: “Con yêu, con có thể cho mẹ một quả táo được không?”

Cô bé ngước nhìn mẹ trong một vài giây, rồi sau đó lại nhìn xuống từng quả táo trên tay mình. Bất chợt, em cắn một miếng trên quả táo ở tay phải, rồi lại cắn thêm một miếng trên quả táo bên tay trái.

Nụ cười trên gương mặt bà mẹ bỗng tắt lịm. Bà cố gắng không để lộ nỗi thất vọng của mình, bà không ngờ cô con gái của mình lại đối xử với bà như thế, tham lam và ích kỷ…

Sau đó, cô gái nhỏ giơ lên một trong hai quả táo vừa bị cắn lúc nãy và rạng rỡ nói với mẹ: “Mẹ ơi, quả táo này dành cho mẹ nhé, nó ngọt hơn đấy ạ!”

Câu chuyện 2: Bài học từ nụ cười rạng rỡ của con trai

(Ảnh: Pixabay)

Con trai tôi có khuôn mặt luôn tươi cười rạng rỡ. Mỗi lần gặp thất bại trong cuộc sống, tôi hay nhớ đến khuôn mặt rạng rỡ ấy và nhớ đến một câu chuyện của cậu bé khiến tôi thay đổi thái độ với cuộc sống xung quanh.

Có một lần cậu bé náo nức chuẩn bị cho cuộc tuyển chọn đội tuyển bóng đá giao lưu giữa trường của cậu bé và trường bạn. Cậu bé chờ đợi được làm cầu thủ số 10 để có thể thực hiện những cú sút thật ấn tượng. Bóng đá vốn là môn thể thao cậu yêu thích nhất.

Nhưng tôi có phần lo lắng sợ rằng con trai mình không được chọn vào đội tuyển, vì tôi biết cậu bé chưa phải là cầu thủ cừ khôi trong số các bạn cùng trường.

Ngày tuyển chọn, tôi đi đón con trai vào giờ tan học và tự nhủ kết quả sẽ thể hiện trên mặt con trai và tôi sẽ không cần phải hỏi cậu bé kết quả ra sao. Nghĩ đến khả năng nhìn thấy khuôn mặt rầu rầu khi cậu con trai yêu quý bước ra từ lớp học, tôi không khỏi bồn chồn.

Nhưng rồi, khi chuông reo, cậu bé chạy ra từ lớp học, nhìn thấy mẹ, con trai chạy ào ào về phía tôi với chiếc cặp sách nặng trĩu trên lưng, đôi mắt sáng long lanh tràn ngập vui sướng và hãnh diện: “Mẹ ơi, mẹ đoán thử xem con được vào vị trí nào?”.

Ý nghĩ của tôi lướt qua trong đầu: Chẳng lẽ tiền đạo số 10 thật sao?

Cậu con trai hồn nhiên la toáng lên một câu khiến nó trở thành bài học mãi mãi về sau này cho tôi: “Mẹ ơi, con đã được các cô lựa chọn vào đội vỗ tay và cổ vũ mẹ ạ!”

Tôi chợt nhớ đến một câu nói của Frederick Langbridge: “Hai người cùng nhìn bầu trời buổi tối qua những chấn song: Một người chỉ thấy toàn màu đen, còn người kia thì thấy những vì sao lấp lánh”.

Thanh Vân

Xem thêm: