Có một vị sư ngồi tọa thiền ở bên đường. Ngài tọa thiền một cách rất tịnh tâm. Bỗng nhiên có một võ sĩ không biết từ đâu đến, cất giọng nói rất chói tai, người đó yêu cầu:

“Nhà sư kia, hãy nói cho ta biết thế nào là Thiên đường và Địa ngục!”

Vị thiền sư vẫn ngồi tịnh tâm bất động, một lúc lâu sau ông mở mắt và nở một nụ cười nhẹ nhìn người võ sĩ nhưng không nói gì cả. Người võ sĩ chờ đợi một cách sốt ruột, thời gian chậm chạp trôi qua nhưng vị sư vẫn không nói gì, người võ sĩ càng kích động hơn nữa.

Bí mật của Thiên đường và Địa ngục
(Ảnh: Shutterstock)

Cuối cùng vị sư già mở miệng hỏi: “Ngươi muốn biết bí mật của Thiên đường và Địa ngục ư? Trông ngươi vô cùng nhếch nhác, lấm đầy bụi bẩn, tóc rối bù và hôi hám, còn đường gươm thì vô tình tàn nhẫn. Thế mà người còn hỏi ta thế nào là Thiên đường và địa ngục ư?”

Người võ sĩ tức giận, gương mặt đỏ bừng tay vung cao thanh kiếm tấn công vị thiền sư. Ngay khi lưỡi kiếm lướt đến gần cổ của mình, vị thiền sư từ tốn nói: “Đây chính là Địa ngục.”

Trong khoảnh khắc đó, người võ sĩ nhận ra một sự chuyển đổi kỳ lạ trong tâm tưởng của mình, từ ngạc nhiên, sợ hãi, đến lòng trắc ẩn và tình thương cho người đã dám hy sinh mạng sống của chính mình để dạy cho anh một bài học. Anh ta buông tay và thanh kiếm rớt xuống đất, đồng thời trên mặt những giọt nước mắt tuôn rơi thành hàng.

Nhà sư nhìn thấy thế, nhẹ mỉm cười và nói: “Đây chính là Thiên đường”.

Bài học từ một vị thầy tu già trồng hoa lan

Một vị lão hòa thượng trồng một chậu hoa lan, ông rất chăm sóc và bảo vệ chậu hoa thanh nhã này, thường xuyên tưới nước, nhổ cỏ và bắt sâu cho nó. Hoa lan dưới sự chăm chút hết lòng của lão hòa thượng mà lớn lên khỏe mạnh và trổ hoa rất thanh tú.

Một lần, lão hòa thượng phải đi ra ngoài có việc một thời gian, ông liền đem chậu hoa lan giao lại cho tiểu hòa thượng nhờ chăm sóc.

Chú tiểu rất có trách nhiệm, cũng một lòng để tâm chăm sóc, nâng niu hoa lan như lão hòa thượng vẫn làm khiến hoa lan phát triển rất khỏe mạnh.

(Ảnh: Shutterstock)

Một hôm, tiểu hòa thượng sau khi đã tưới nước cho chậu hoa lan liền đặt nó ở trên bệ cửa sổ rồi đi ra ngoài làm việc.

Không ngờ, trời đổ mưa to, gió lớn làm chậu hoa lan rơi xuống đất vỡ tan. Chú tiểu sau khi trở về nhà nhìn thấy trên mặt đất cành lá gãy nát, héo úa nên vừa đau lòng vừa lo sợ lão hòa thượng sẽ quở trách.

Mấy ngày sau, lão hòa thượng trở về nhà, chú tiểu kể lại sự tình đã xảy ra và cũng sẵn sàng đón nhận sự trách mắng của lão hòa thượng.

Nhưng lão hòa thượng chẳng nói một lời nào quở trách nào cả khiến chú tiểu vô cùng bất ngờ, vì đó là chậu hoa lan mà ông yêu quý nhất mà!

Lão hòa thượng chỉ mỉm cười rồi nói với tiểu hòa thượng rằng: “Ta trồng hoa lan, đâu phải để tức giận?”

Thứ gì đó một khi bị mất đi không thể vãn hồi được nữa có nhất thiết phải oán trách hay thù hận không?

(Sưu tầm)

Xem thêm: